Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bất Chấp Tất Cả

Bất Chấp Tất Cả

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/884 lượt.

ng trang sức đã vô cùng đẹp mắt.
Tô Hiểu Mộc nhìn hai người, mới mím môi cười nói: "Không cần hâm mộ mình, rất nhanh hai người cũng sẽ có ngày này thôi." Nhưng khi nhìn đến họ thì chũng chỉ là một thân một mình.
"Không có đâu!"
Hạ Tiểu Nhiễm cùng Lương Hi không hẹn mà cùng nói ra khỏi miệng, mà sau đó cùng nhìn nhau, là ngọt cũng là khổ, chỉ có tự mình biết.
Tô Hiểu Mộc ngẩn ra, lại không để lại dấu vết ngăn đề tài này lại: "Được rồi, thời gian sắp tới, hai người giúp mình một chút, mang dây chuyền nào thích hợp? Mình thấy không lộng lẫy cũng là xa hoa. . . . . ."
Họ cũng thở phào nhẹ nhõm, ở trước gương ngươi một lời ta một câu tản đi phiền muộn.
Phó Hi Nghiêu cùng Bồi Lâm đều chào hỏi mấy bạn bè trong hội trường, lại gặp nhau trước cửa phòng nghỉ, cả hai cùng đang chờ người.
Bồi Lâm giơ ly, chạm vào cốc Phó Hi Nghiêu bên cạnh, nhỏ giọng cười cười: "Lúc nào thì đến phiên Phó Tứ thiếu mời khách?"
Phó Hi Nghiêu nét mặt hài hước làm cho người ta không phân biệt vui buồn, ánh mắt của anh lướt về đám nam nữ trong hội trường, tựa như nhớ tới cái gì, khóe miệng cười cười: "Lời này phải là tôi hỏi anh chứ? Nhớ là anh đã đính hôn hơn mấy tháng rồi, thế nào, chuẩn bị xong bước vào phần mộ rồi hả? Hoặc là. . . . . ." Anh ý vị sâu xa liếc nhìn hướng phòng nghỉ, "Có niềm vui mới muốn vứt bỏ người cũ rồi hả?"
Trong nháy mắt, Bồi Lâm che đi ý lạnh torng mắt, sắc mặt trầm trầm không lên tiếng.
Phó Hi Nghiêu hung ác hiểu được hàm ý, quơ quơ rượu đỏ trong ly, ý vị sâu xa hỏi: "Anh rất thân với Cảnh Diễn?"
"Tạm được, cùng nhau hợp tác trong dự án đảo nghỉ dưỡng." Bồi Lâm đáp không chút để ý, "Chỉ là. . . . . . Trong hội trường này ai không muốn cùng anh ta quen thuộc?" Ở torng thành phố này hai chữ Cảnh Diễn có bao nhiêu sức mạnh, hắc bạch đạo cũng cầm giấy nợ của anh, buôn bán càng thêm lớn đến không cách nào tính toán được.
"Đúng vậy." Phó Hi Nghiêu bừng tỉnh hiểu ra, nhẹ nhàng cười, sau đó duy trì vẻ mặt giống như đợi bạn gái từ torng phòng nghỉ đi ra.
Hạ Tiểu Nhiễm thấy anh chờ ở ngoài cửa, sửng sốt một chút, nhưng cũng không để ý đến anh, trực tiếp đi về phía trong hội trường, đi tới nơi nhiều người, giống như là muốn tránh cùng một chỗ với anh.
Lương Hi theo ở phía sau Tiểu Nhiễm ra ngoài, lúc đi ra ngoài cửa chỉ còn Bồi Lâm, nhưng cô hoàn toàn xem anh ta trong suốt, nhưng Bồi Lâm đâu quan tâm, dùng sức lôi cánh tay nhỏ bé của cô không thả, cô chỉ còn cách phải hạ thấp giọng hầm hừ: "Anh có biết lịch sự hay không?"
Bồi Lâm lạnh lùng cười cười: "Không có đâu, anh muốn em thôi, hết!" Anh càng xem càng cảm thấy cái hôn lễ này chói mắt, vì vậy thô lỗ kéo cô đi qua hội trường.
Tám giờ tối, người điều khiển chương trình tuyên bố buổi tiệc bắt đầu.
Cảnh Diễn kéo tay Tô Hiểu Mộc từ một bên từ từ đi lên trung tâm hội trường, anh mặc một bộ Âu phục màu đen, cùng Tô Hiểu Mộc một thân tráng sáng ngời tạo thành sự tương phản, lại nhu hợp khác thường .
Sau đó là đọc diễn văn, nam nữ chủ nhân trao đổi chiếc nhẫn, nhảy điệu nhảy thứ nhất.
Đã suy tính đến tình huống thân thể Tô Hiểu mộc, chuẩn bị nghi thức đơn gián nhất, Tiểu Nghiêu là hoa đồng của hai người, một than lễ phục màu trắng gạo, tay nâng lễ hoa, một dáng vẻ đẹp trai như cha.
Cảnh Diễn cảm thấy Tô Hiểu Mộc có chút gò bó, lại theo bản năng ôm chặt cô một chút, ở bên tai cô nói nhỏ: "Đừng khẩn trương, tối nay em là nữ chủ nhân xinh đẹp nhất." Động tác thân mật như vậy trong mắt người ngoài tự nhiên giải thích là giữa vợ chồng tóc mai chạm nhau tâm tình, mọi người đều là người biết chuyện, cho nên không có ai truy hỏi sao bọn họ có một đứa con trai lớn như vậy.
Nữ chủ nhân.
Tô Hiểu Mộc thích xưng hô này, nhàn nhạt cười lên, tư thế nhảy càng thêm giản dị tự nhiên. Liên tục phóng ra không biết bao nhiêu ánh mắt hâm mộ nóng rực, mà cô chỉ tựa vào ngực anh, tận tình hưởng thụ đêm này.
Rốt cuộc sức khoẻ của ôc vẫn chưa hồi phục, cùng Cảnh Diễn tiếp đãi một số khách quan trọng đã thấy mệt, chỉ đành phải trở lại phòng nghỉ, Lương Hi cùng Tiểu Nhiễm mới một chút cũng không biết đi nơi nào, giống như một người thời điểm chỉ có mình cô độc mới biết được bạn bè quan trọng thế nào.
Nhưng cô chưa vào phòng được bao lâu, thì có nhân viên làm việc gõ cửa.
Ci6 xoa xoa mi tâm mở cửa, hỏi "Có chuyện gì?"
Cô gái trong đồng phục nhân viên kkhách sạn có chút khó xử nhìn Tô Hiểu Mộc một cái, mới nhỏ giọng nói: "Cảnh phu nhân, bên ngoài, bên ngoài có một người muốn vào hội trường, nhưng là cô ấy không có thư mời, lại kiên trì không chịu rời đi, xin hỏi nên làm sao?" Cô cẩn thận từng li từng tí châm chước tìm từ, chỉ sợ chọc cho bà chủ mất hứng mất chén cơm.
Cô càng không dám nói, cô gái kia khoa trương nói ông chủ là người yêu của cô ta, người nên cưới cũng phải là cô ta, la hét muốn cô cho vào để gặp ông chủ nói cho rõ ràng, trợ lý Vương cũng hết cách với cô ta rồi, trực tiếp đi tìm ông chủ, quản lý kêu cô đi đến nói cho bà chủ một tiếng.
Cô cảm thấy, một người đàn ông và hai người phụ nữ, như thế nào nói rõ rang cho