Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134898
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/898 lượt.
thuộc, là những chữ anh viết, Serendip¬ity, duyên phận trời đã định trước.
Trừ cái đồng hồ cát màu tím, còn có một tấm hình của bọn họ, đó là tấm hình chụp khi đi Hoan Nhạc Cốc tuần trước. Trong hình vẻ mặt của anh khốc khốc, Tiểu Nghiêu đứng giữa hai người, cười rất rực rỡ.
Đây chính là chuyện chủ bút nói vui mừng? Nhưng anh làm sao có được quyền bản thảo này của cô?
Cô nghẹn ngào, dùng điện thoại torng thư phòng gọi anh.
Cảnh Diễn vẫn giữ âm thanh lành lạnh: "Sao?"
Tô Hiểu Mộc vừa khóc vừa cười: "Đường đường là ngài Cảnh, làm sao mà ngay cả tặng một phần quà cũng không dám? Anh cũng không phải nên nói cho em biết là bởi vì anh ghen sao?"
"Anh chính là ghen, không được sao?" Không ngờ chính là anh rất thoải mái thừa nhận.
Tô Hiểu Mộc kinh ngạc thiếu chút nữa rớt cằm.
"Anh có hồng nhan tri kỷ, không cho em có lam nhan tri kỷ sao? Đúng là chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân chúng đốt đèn!"
Cảnh Diễn không trả lời mà hỏi lại: "Em thấy được họa tập rồi hả?"
"Quyển bản thảo này em sớm hủy rồi, làm sao anh tìm được?" Khi đó cô cảm thấy mình thật hèn mọn, giữ lại vật này, cũng chỉ làm mình thêm đau xót.
Cô không ngờ, sẽ có một ngày, từ trong tay của anh, nhìn thấy một lần nữa.
"Là em cho anh." Anh lạnh nhạt nói.
Cô không rõ ý của anh, cô cho anh cái này lúc nào?
Lại nghe được âm thanh trầm thấp nỉ non của anh: "Hiểu Mộc, đồ em cho anh thì không thể lấy lại, anh cũng vậy, cũng sẽ không đem cho người khác . . . . . . Em hiểu chưa?"
Tin Tưởng
Câu nói kia của Cảnh Diễn, cũng chỉ là tổ hợp đơn giản của mấy chữ, lại làm cho lồng ngực của Tô Hiểu Mộc chỗ nào cũng như được thoa mật, ngọt ngào, ấm áp, ấm lòng hơn bất kỳ lời ngon tiếng ngọt nào, anh rốt cuộc là quan tâm cô, cần gì suy nghĩ lung tung, tăng thêm ưu phiền.
Cô tự nhủ, đối với chuyện của Tần Trăn cô sẽ không hỏi nhiều nữa, cho anh thời gian để cho anh xử lý thật tốt, cô lựa chọn tin tưởng anh, nói được là làm được, nghi ngờ anh kiểu như vậy nữa, bọn họ làm sao còn có thể tiếp tục chung sống?
Thời gian cứ như vậy trôi qua bình thản như nước.
Đứa bé Tiểu Nghiêu này nhân duyên rất tốt, cùng cha cậu bé như là từ một mô mình khắc ra, khác biệt là trên của khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé luôn treo nụ cười, cho nên với ai cũng có thể gần gũi thân thiết. Không phải vậy, cùng đứa bé nhà Vương Hạo đi Hongkong chơi chưa đến một lần đã quen thuộc, thỉnh thoảng sẽ cùng nhau hẹn đi chơi.
Lúc ăn sáng, sau khi Tiểu Nghiêu biết cha cũng đi cùng liền có vẻ cực kỳ hưng phấn, Tô Hiểu Mộc có chút ghen ghét, cố ý nghiêm mặt lên nói: "Được lắm, bình thường mẹ đi ra ngoài cùng con cũng không thấy con vui như vậy?"
Tiểu Nghiêu làm mặt quỷ nháy mắt mấy cái: "Mẹ, con và mẹ ngày nào chả thấy nhau, trái lại rất ít khi đi ra ngoài cùng cha, cơ hội hiếm có chứ sao."
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Trong lòng Tô Hiểu Mộc hơi hồi hộp một chút, theo bản năng liếc Cảnh Diễn một cái, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp, cách một lát, anh mới vuốt đầu con trai, chậm rãi nói: "Vậy hôm nay sẽ đi chơi thoả thích cùng con, rồi đi ăn cơm trưa."
Sau khi Tiểu Nghiêu nghe xong lại là một hồi kích động hoan hô.
Vốn thời tiết cuối thu phải là trời quang đãng không khí mát mẻ, nhưng mấy ngày liên tiếp lại mưa dầm liên miên, giống như là dáng vẻ vừa mới vào mùa xuân, bầu trời một mảng u tối, lúc này mưa rơi không ngừng, ép người có chút khó chịu.
Bọn họ vừa đi ra từ cửa hàng bách hoá đã nghe thấy một tiếng sấm rền, đùng đùng vang dội phía chân trời, Tiểu Nghiêu rụt người một cái, nắm thật chặt tay của cha không thả, Tô Hiểu Mộc ngước đầu nhìn về phía chân trời, nhíu nhíu mày: "Nhìn kiểu này trời sắp mưa rồi." Cô vừa dứt lời, hạt mưa to chừng hạt đậu liền “bộp bộp” rơi xuống trên mặt đất, rất nhanh đã trải lên trên mặt đất một tầng nước bóng loáng, người đi đường rối rít bước vội chạy nhanh làm bọt nước bắn tung toé, cho dù che ô cũng sẽ ướt đẫm nửa người.
Bởi vì đây là cửa hàng bách hoá nhỏ, không có thiết kế bãi đậu xe riêng, xe của Cảnh Diễn là đỗ ở bãi đỗ xe của công ty bách hoá bên đường đối diện, cách nơi này một chặng đường không dài không ngắn. Cảnh Diễn đến gần Tô Hiểu Mộc, dắt cô đi vào bên trong một chút, miễn cho bị nước mưa trút xuống bắn vào, giọng vẫn lạnh nhạt như cũ: "Đây cũng là qua **, chúng ta ở chỗ này đợi một lát rồi đi."
Thật không ngờ mưa rơi càng lúc càng lớn, người đứng trước cửa tụ tập càng tới càng nhiều, ồn ào lộn xộn, quá nửa là người nhà học sinh đến tìm vật liệu, Cảnh Diễn che chở Hiểu Mộc và con trai, lui vào trong góc.
Tô Hiểu Mộc để ý thấy Cảnh Diễn vặn chặt chân mày, thu lại suy nghĩ nhìn sang hai bên, rốt cuộc hai mắt tỏa sáng, giật nhẹ tay áo áo khoác của anh, chỉ vào một cửa hàng nhỏ lệch phía trước nhỏ giọng nói: "Không bằng chúng ta chuyển tới đó? Dù sao cũng tốt hơn ở chỗ này người người chen chúc."
Cảnh Diễn nhìn một đám người ầm ĩ trước mắt, gật đầu nói: "Cũng được."
Chủ cửa hàng