XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

ường Quan cùng 7 ám vệ đến Dược gia , quản gia đưa họ lên thư phòng. Dược Thiếu Phàm đã đứng chờ ở đó .
"Chủ tử." - 7 ám vệ cùng Tường Quan cúi đầu chào.
"Chủ tử , đây là những ám vệ xuất sắc nhất và hai sát thủ cấp bậc A."
Dược Thiếu Phàm quay mặt lại. Thanh âm lạnh lẽo phát ra."Nhiệm vụ của các ngươi là phải bảo vệ phu nhân. Hãy núp trong tối chỉ khi cô ấy gặp nguy hiểm thì xuất hiện. Nên nhớ , nếu phu nhân bị mất một cọng tóc ta sẽ chôn sống các ngươi."
"Thuộc hạ tuân lệnh." - 7 ám vệ đồng lạot trả lời
"Phu nhân !" - Tiếng của quản gia vọng lại từ phía sau. Từ Tử Hàn đứng dậy "Có chuyện gì ạ."
"Ông chủ dặn , trưa nay cô khôngg cần đến công ty vì ông chủ có hẹn với đối tác."
"Vậy sao . Cháu biết rồi."
Quản gia cúi đầu chào cô rồi đi vào nhà. Từ Tử Hàn thong thả đi lung tung trong nhà. Chắc có lẽ trưa nay cô lại phải ăn một mình rồi....
Trung tâm Đài Bắc... Công ti "Dược Thiên"....
"Cô mang mẫu vẽ này đến bộ phận thiết kế kêu họ phải hoàn thành ngay cho tôi." - Dược Thiếu Phàm đưa mẫu vẽ cho thư kí Tĩnh.
"Vâng !" - Thư ký Tĩnh cầm lấy , sau đó đi ra ngoài. Anh ngồi dựa lưng vào ghế , lấy điện thoại gọi cho cô
"Thiếu Phàm..." - Giọng cô trong trẻo vang trong điện thoại.
"Đã ăn sáng chưa."
"Em ăn rồi."
"Trưa nay không cần phải đến công ty."
"Vâng , em biết rồi."
"Chiều anh sẽ về sớm. Không được đi ra ngoài đó."
"Ừm..."
"Vậy nhé . Trưa nhớ ăn cơm đấy."
"Vâng . Anh làm việc cẩn thận. Tạm biệt."
"Tạm biệt."
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Dược Thiếu Phàm chợt xuất hiện một nụ cười. Nghe nói hôm nay sẽ có tuyết rơi. Coi bộ tuyết cũng sẽ rơi thường xuyên rồi . Anh phải chuẩn bị mua cho cô thêm vài cái áo len thôi.
*Cộc cộc... 
"Có quấy rầy cậu không ?" - Phong Nhất Thiên đứng ở cửa tươi cười nói.
"Việc gì ?" - Khuôn mặt anh lại trở nên lạnh lùng.
"Bản thiết kế vừa nãy là sao ?"
"Tôi làm cho Tử Hàn !" - Dược Thiếu Phàm đi đến chiếc bàn đặt gần cửa sổ sát đất ngồi xuống.
"Hửm ?" - Phong Nhất Thiên cũng ngồi xuống.
"Dù sao cũng nên đề phòng . Chiếc lắc tay đó được gắn máy theo dõi và máy phát tín hiệu chỉ cần ai đó gây nguy hiểm cho Tử Hàn , tôi sẽ nhận được thông báo ngay , thiết bị ấy rất khó để phát hiện. Như vậy nếu xảy ra chuyện gì cũng sẽ nhanh chóng tìm được. " - Dược Thiếu Phàm lạnh nhạt trả lời.
"Cậu lo cô ấy sẽ bị Quyết Lang làm hại sao ?"
"Phòng ngừa trước sẽ tốt hơn."
"Nói cũng phải."
"Trịnh Thâm đang ở nhà cậu sao ?"
"Ừ , ông của cậu ta vẫn chưa biết rằng hắn đã trở về. Chậc...mà tên đó hiện tại đang đi ngao du ở đâu đó rồi."
"Vậy sao ?"
"Phải rồi , trưa tay cậu có hẹn với côngti Giản thị sao ?"
"Ừ , ông ta muốn tôi hợp tác với đề án lâần này . Cậu thông báo cho Lạc Kình đi với tôi. Còn cậu xử lý đống hồ sơ này đi." - Anh quăng cho Phong Nhất Thiên đống hồ sơ , nhàn nhã nói.
"Tôi còn chưa xử lý xong cái đống hồ sơ hôm qua nữa , bây giờ cậu còn đưa cho tôi thêm đống này nữa." - Phong Nhất Thiên bất mãn nói
"Mau mau xử lý đi."
"Cái tên chết tiệt này." - Phong Nhất Thiên ôm lấy đống hồ sơ đi ra ngoài .
Gần trưa Dược Thiếu Phàm và Lôi Lạc Kình đi ra ngoài , họ đi đến nhà hàng Pasta để gặp đối tác. Hai người bước vào nhà hàng mọi con mắt đều hướng đến , có một người đàn ông ngồi cùng 1 cô gái trẻ ở bàn phía dơ tay lên , ý muốn gọi họ lại . Lôi Lạc Kình hất mặt về phía bàn bên ấy rồi cả hai cùng bước đến.
“Xin chào hai vị tôi là Giản Lâm còn đây là con gái tôi Giản Tiểu Mạn . Rất vui khi được gặp ngài.” – Người đàn ông trung niên đứng dậy lịch sự dơ tay ra trước mặt anh. Dược Thiếu Phàm cũng lịch sự bắt tay . Rồi ngồi xuống , còn cô gái kia chỉ cúi đầu một cái , nhưng ngay cả nhìn anh cũng không them nhìn cô. “À , đây là bản kế hoạch của tôi , muốn hợp tác với ngài về sản phẩm lần này , đây là một sợi dây chuyền làm từ pha lê , mặt dây chuyền có gắn đá sapphire xanh .”
“Ông muốn hợp tác với chúng tôi vì công ti Giản thị đang có hcút khó khăn.” – Lôi Lạc Kình lên tiếng , anh đưa bản thiết kế cho Dược Thiếu Phàm.
“À…thật ra đó chỉ là một phần ,còn phần còn lại chính là tôi muốn hợp tác với công ty lớn của Dược tổng đây.”
“Thiết kế rất tốt , đây là bảng thiết kế do ông vẽ ?” – Sau khi xem xong Dược Thiế Phàm lên tiếng .
“Đó là do con gái tôi thiết kế.”
“Đây là đá sapphire xanh rất quý , được gọt giũa thành hình mặt trăng , cái này tôi cũng có thiết kế theo cặp gồm 1 dây chuyền -1 chiếc nhẫn .”– Giản Tiểu Mãn mỉm cười lên tiếng.
“Rất tốt ! Tôi sẽ hợp tác với các người . Tôi muốn có một cặp mẫu ngay . Khoảng 2 ngày sau hãy đem đến công ty cho tôi.”
“Hai ngày sao ?” – Người con gái tên Giản Tiểu Mạn nhíu mày hỏi , một ợi dây chuyền vừa quý vừa tinh xảo như thế vậy mà chỉ cho thời gian hai ngày sao ???
“Phải . nếu muốn hợp tác với công ty chúng tôi , các người cần phải có năng lựcv và hiệu suất làm việc cao . Nếu sau hai ngày mẫu sản phẩm chưa được đem đến công ty “Dược Thiên” thì việc hợp tác này sẽ hủy.” – Lôi Lạc Kình cười khẩy nói , sau đó cả hai người cùng đứng dậy