Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

iếu Phàm phân phó , sau đó kéo Từ Tử Hàn đứng dậy , anh mĩm cười "Đi ăn cơm."
"Ừm..." - Cô híp mắt trả lời. Sau đó quay sang Lương Trịnh Thâm "Trịnh Thâm , anh cũng vào ăn cơm đi."
"Được." - Lương Trịnh Thâm cười vui vẻ , tự nhiên đi trước tới phòng ăn ngồi xuống bàn. Dược Thiếu Phàm nhíu mày đi tới .
"Ai da...tôi chỉ ở đây ăn thôi sau đó về nhà ngay mà . Cậu không cần phải cau có vậy chứ." - Lương Trịnh Thâm vừa ăn vừa nói.
"Tử Hàn , ăn đi." - Anh chẳng thèm để ý lời nói của cậu ta , dùng đũa gắp thức ăn cho Từ Tử Hàn.
"Cảm ơn anh ." - Cô cười tươi nói.
"Sau này cứ đem cơm đến cho anh , cứ đi thang máy dành riêng cho chủ tịch là được."
"Vâng."
Lương Trịnh Thâm vừa ăn vừa nhìn cặp vợ chồng kia , người này gắp thức ăn cho người kai , vô cùng hạnh phúc , giờ thì anh đã hiểu cảm giác của Phong Nhất Thiên và Lôi Lạc Kình khi ngồi ăn cơm chung với họ . Nhưng mà vậy cũng tốt , dù sao Dược Thiếu Phàm cũng dần dần trở lại là con người. Anh cảm thấy đúng thật cô gái tên Từ Tử Hàn này rất thú vị.
Ăn cơm xong ,đúng như lời Lương Trịnh Thâm nói , cậu ta chỉ ở lại ăn cơm , ăn xong thì đi về ngay . Bây giờ chỉ còn Từ Tử hàn và Dược Thiếu Phàm ở nhà . Anh đang xem xét tài liệu ở dưới sảnh còn có thì ngồi kế bên vừa xem ti vi vừa ăn trái cây.
"Tử Hàn..." -Dược Thiếu Phàm chợt gọi cô.
"Hửm ?"
"Em ngồi không như vậy thì xếp gọn đống giấy này đi." - Dược Thiếu Phàm mắt vẫn không ngước lên , chỉ tay về đống giấy tờ bên kia ra lệnh.
"Hả ? Em đang ăn mà..." - Từ Tử hàn chu môi bất mãn nói.
"Mau lên đi."
Cô bặm môi nhìn anh , sau đó đưa tay xếp đống giấy lại , cái miệng nhỏ xinh không ngừng lầm bầm "Đồ độc ác...người ta đang ăn mà...Anh thật không dễ thương chút nào..."
"Dường như anh đã nghe thấy , liền ngước mắt nhìn cô , thanh âm trầm thấp vang lên "Em vừa nói cái gì ?" Từ Tử Hàn giật mình quay đầu nhìn anh , cô lắc đầu "Không...không có nói gì hết..."
"Từ Tử Hàn..." - Giọng nói anh chùn xuống , khiến cho cô sợ toát mồ hôi , cúi đầu lí nhí nói "Em..."
"Sao ?"
"Em nói..anh là đồ độc ác .... anh...không dễ thuơng chút nào" - Hai bàn tay nhỏ xinh đan vào nhau , cái đầu vẫn cúi đầu nói.
"Từ Tử Hàn..."
Nghe tiếng gọi của anh , Từ Tử Hàn ngẩng đầu lên , khuôn mặt vô cùng đáng thương nhìn anh .
"em thật to gan." - Dược Thiếu Phàm nói xong liền nhếch miệng cười tà , sau đó đưa tay chọc lét cô , Từ Tử hàn sợ hãi van xin "Á...hahha...đừng mà...dừng lại...nhột quá...nhột quá đi...haha..."
"Sao hả ,sau này có dám nói anh như vậy không ?"
"Không dám....Không dám nữa." - Tử Tử Hàn thở phì phò nhìn anh , đôi mắt vì cười quá nhiều mà ngấn nước.
"Được rồi , mau xếp gọn lại đi." - Dược Thiếu Phàm khẽ cười , đưa tay nhéo nhẹ cái mái má của cô , cưng chiều nói....
Cô cứ ngồi kế anh cho đến khi anh làm xong . Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn cô , thấy cô liên tục ngáp rồi dụi mắt , liền lên tiếng "Đi ngủ thôi."
"Hửm...anh làm xong rồi sao ?"
"Phải . đi thôi."
"Ừm.."
Dược Thiếu Phàm đưa tay tắt ti vi , chiếc ti vi tự động hạ xuống trong chiếc hộp đựng . Anh cùng cô đi lên tầng 1 , đến phòng của cô Từ Tử Hàn vốn định đi vào nhưng anh lại chặn cửa nói "Không phải phòng này."
"Không phải phòng này...???" - Cô khó hiểu nhìn anh.
"Là phòng bên kia."
"Phòng bên kia..." - Cô chỉ tay vào căn phòng bên cạnh. Dược Thiếu Phàm gật đầu . Cô tròn mắt hỏi "Là phòng của anh mà."
"Phải , từ bây giờ nó sẽ là phòng của em...và anh." - Dược Thiếu Phàm chậm rãi nói.
"Sao ?"
"Mau lên , có cần anh bế em không ?"
"Nhưng...nhưng..."
"vậy để anh bế em vào." - Anh cúi người xuống định bế cô lên . Từ Tử HÀn hốt hoảng hét "Em tự vào...em...sẽ tự vào." - Từ Tử hàn đỏ mặt nói , sau đó đi vào phòng anh , lúc vào phòng còn ngập ngừng , rồi lắc đầu , ... làm đủ mọi hành động mới chịu vào thẳng. Dựpc Thiếu Phàm nhìn hành động của cô liền bật cười , anh để gọn tập tài liệu lên bàn sau đó đi lên giường nằm xuống , ngoắc ngoắc cô lại . Từ Tử hàn ngoan ngoãn đi đến . phung phịu ngồi xuống giường , Dược thiếu Phàm đưa tay kéo , lực của anh khá mạnh lên toàn thân cô ngã vào người anh . Từ Tử Hàn đỏ mặt nói "Anh...Anh..."
"Ngủ ngon !" - Dược Thiếu Phàm ôm chặt cô , sau đó đắp chăn lại , hôn lên môi cô , nỉ non nói. Anh ngủ ngon là vậy nhưng người con gái nằm trong lòng anh thì không hề. Cô cứ trằn trọc không ngủ , tim thì đập thình thịch , trong lo sợ anh sẽ làm gì cô . Nên lâu lâu lại ngước mắt nhìn anh . Anh dù đã nhắm mắt nhưng đều biết mọi hành động của cô , trong lòng thích thú cười không nguôi , sau đó thấy trời đã tối mà cô cứ không ngủ liền mở miệng "bảo bối , ngủ sớm đi.Anh không làm gì em đâu" Từ Tử hàn giật mình , thì ra anh vẫn chưa ngủ sao ??? Còn biết cô đang nghỉ gì nữa ? Xấu hổ quá ??? Khươn mặt cô đỏ bừng , đầy cảm thán . Nhưng sau đó cũng rất nhanh đi vào giấc ngủ... Dược Thiếu Phàm cảm nhận được hơi thở đều đặn của cô , biết là cô đã ngủ nên khẽ mĩm cười , ôm cô vào trong lòng chặt hơn sau đó cũng từ từ đi vào mộng đẹp...