Tác giả: Dư Tiểu Thuần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
át biểu.
" Xin chào , tôi là Dược Thiếu Phàm , chủ tịch tập đoàn Dược Thiên , đây là tiệc mừng 10 năm thành lập tập đoàn này . Cảm ơn mọi người đã đến đây."
Tiếng pháo tay tràn ngập , cô ở đằng xa nhìn anh , hôm nay anh còn oai hơn mọi khi nữa . Ánh mắt của cô vô tình chạm với đôi mắt của anh , có chút bối rối , hai gò má cô ửng hồng.
"Còn một việc nữa , đây...là vợ tôi." - Dược Thiếu Phàm đưa tay về phía của cô , Từ Tử Hàn đang cầm chiếc bánh chocolate liền giật mình , xém chút nữa là rơi xuống đất. Phong Nhất Thiên đặt tay cô khoác lên tay anh , từ từ tiến tới chỗ Dược Thiếu Phàm . Từ Tử Hàn sợ hãi nói nhỏ "Anh...làm gì vậy ?"
"Đưa em cho cậu ta." - Phong Nhất Thiên cười tươi nói . Anh đẩy cô lên phía trước , bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay của Dược Thiếu Phàm có chút ngượng ngùng. "Cô ấy tên Từ Tử Hàn." - Thanh âm trầm thấp vang lên . Mọi người trong đây đều kinh ngạc , thật không ngờ anh đã có vợ , họ không biết đám cưới của hai người diễn ra khi nào , chỉ số ít người trong đây là không kinh ngạc vì họ đã biết trước . Từ Tử Hàn cúi đầu chào , cô cố gắng tươi tắn nói "Tôi là Tử Hàn...xin chào mọi người."
Tiếng vô tay cùng tiếng cười lại vang lên . Anh ôm ngang eo cô bước xuống bục . "Sao vậy ?"
"Anh đó...làm em muốn đứng tim." - Từ Tử Hàn cảm thán nói , bây giờ tim cô còn đập rất mạnh.
"Hah...chỉ là do em nhìn anh nên anh mới nhớ tới mục đích lần này thôi." - Dược Thiếu Phàm bật cười . Từ Tử Hàn chu môi bất mãn , cái miệng bé xinh không ngừng lầm bầm"Sau này không nhìn anh nữa ... Sẽ không bao giờ nhìn."
"Em cứ thử đi , em mà không nhìn anh , thì anh cũng không nhìn em . Anh đi nnhìn người con gái khác." - Dược Thiếu Phàm vờ mặt lạnh chọc ghẹo cô. Từ Tử Hàn bặm môingước mắt nhìn anh "Không được , Anh không được nhìn cô gái khác . Không được . Biết chưa ?"
Đôi mắt màu hổ phách say đắm nhìn cô , thì ra cô cũng biết ghen , lần đầu tiên anh thấy cô ra lệnh cho anh đấy . Quả thật to gan..."Được." - Anh mỉm cười trả lời.
"Thiếu Phàm...anh nói đi . Tai anh thính lắm sao . Mỗi lần em lầm bầm anh đều nghe rất rõ là sao ?" - Cô thắc mắc hỏi. Thật kì lạ nha . Mỗi lần cô nói nhỏ hay lầm bầm , dù là rất nhỏ anh cũng đoán được . Anh đưa mắt nhìn cô , vẻ mặt thích thú trả lời "Anh có thể đọc khẩu hình !"
"Sao ?" - Cô trố mắt nhìn anh.
"Hừm...ngoan ngoãn đừng đi lung tung. " - Anh đưa tay vuốt má cô , cưng chiều nói.
"Dược tổng , xin chào !" - Một vị khách trung niên cầm ly Whisky bước đến.
"Chào !" - Dược Thiếu Phàm chào lại ngắn gọn . Từ Tử Hàn thâýanh đang tiếp khách liền đi qua bên kia . Từ cánh cửa xuất hiện một người phụ nữ mặc đầm đỏ tiến vào . Cô gái ấy thân hình rất hấp dẫn , cổ áo rẽ sâu để lộ đường cong lả lướt . Đôi lông mày thanh tú , cặp mắt sắc bén , cái mũi cao . Đôi môi được đánh son đỏ . Nhìn cô gái ấy vừa khiêu gợi vừa rất cao ngạo , cô ấy chính là con gái của giám đốc công ty Giản thị - Giản Tiểu Mạn Từ Tử Hàn cũng chẳng để ý , chỉ cắm cúi ăn.
"Phu nhân." - Chợt một tiếng gọi phát ra từ phía sau của cô . Từ Tử Hàn quay đầu lại . Khi phát hiện ra cô gái ấy liền nở nụ cười thân thiện "Chào chị , thư kí Tĩnh."
"Hôm nay cô thật sự rất đẹp." - Thư kí Tĩnh vui vẻ nói.
"Hi..cảm ơn . Chị cũng vậy . Hôm nay nhìn ch thật khác ngày thường . Rất xinh đẹp."
"Phu nhân quá khen. Phải rồi , đây là bánh mà chủ tịch nhờ tôi đưa cho cô."
"Vậy sao . Cảm ơn chị."
"Thư ký Tĩnh." - Một tiếng nói phát ra cách đó không xa , Tĩnh Nhược cúi đầu chào cô "Xin phép tôi đi trước." Từ Tử Hàn cũng cúi đầu chào . Sau đó quay sang thưởng thức cái bánh Kiwi thơm ngon . Tuy rằng anh đang bận nhưng vẫn quan tâm đến cô , điều này làm cô rất hạnh phúc.
*Bốp.
"Á..." - Một tiếng kêu phát ra.
"Đau quá..." - Từ Tử Hàn ôm đầu nói. Vừa nãy đột nhiên có người đập vào đầu cô , khiến cho miếng bánh chư kịp bỏ vào miệng đã rơi xuống sàn.
"Nè , sao cô lại đứng trơ trơ ở đó hả." - Giọng nói đanh đá phát ra . "Là do cô đi mà không nhìn đường mà." - Từ Tử Hàn tức tối nói.Rõ ràng là cô gái này có lỗi trước vậy mà còn hét toáng lên.
"Gì hả ? Cô..." - Giản Tiểu Mạn vốn định sẽ chửi Từ Tử Hàn nhưng cặp mắt liếc thấy sợi dây chuyền trên cổ cô cùng chiếc nhẫn liền ngưng lại , tức giận nói "Sợi dây chuyền này...cô lấy ở đâu ?"
"Ở đâu sao ? Thiếu Phàm tặng tôi ". Từ Tử Hàn nhíu mày trả lời.
"Sao ? " - Sợi dây chuyền do cô thiết kế , chết tiệt , Dược Thiếu Phàm , anh kêu tôi làm nhanh để rồi tặng không cho người khác."Đưa trả lại cho tôi."
"Sợi dây chuyền này là của tôi mà.
"Của cô ? huh...Tôi nói cho cô biết , sợi dây chuyền cùng chiếc nhẫn này là do tôi thiết kế , chưa kịp tung ra thị trường , Dược Thiếu Phàm bắt tôi phải hoàn thành nó trong vòng hai ngày , vậy mà lại đem tặng không cho cô ! Mau trả lại cho tôi."- Giản Tiểu Mạn hừ lạnh . Cô ta rít từng tiếng. Từ Tử Hàn nhìn cô ta không khỏi kinh ngạc
"Là do cô hợp tác với anh ấy , thì anh ấy có quyền nói cô làm mẫu thử chứ !"
"Im đi , mau đưa sợi dây chuyền đây." - Giản Tiểu Mạn hét lên . Mọi người trong nhà hàng vì tiếng h