XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Bắt Cóc Em Đem Về Làm Vợ

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

Hóa ra là do em!"
Câu nói của anh khiến hai gò má cô ửng hồng . Dược Thiếu Phàm liếc Lôi Lạc Kình , anh đưa tay cầm lấy con thú bông trong tay Từ Tử Hàn sau đó lạnh lùng nói"Cậu đi 1mình đi." Anh thong thả kéo Từ Tử Hàn đi đến nơi đậu xe của anh.
"Tên kia..." - Lôi Lạc Kình tức giận hét lên . Thấy chủ nhân rời đi Triệu Dĩnh Tâm cũng bỏ đi. Lôi Lạc Kình chán nãn lấy điện thoại gọi thêm bằng hữu đi cùng.
Dược Thiếu Phàm tay xách nách mang một đống đồ do cô mua . Chợt phát hiện ra tay cô rất lạnh , trên tóc còn phủ ít bông tuyết liền mau chóng đưa cô vào xe . Anh để đồ vào trong cốp xe sau đó ngồi vào trong , cầm lấy hai bàn tay cô đưa lên miệng thổi cho ấm nóng lên "Sao không mang bao tay ?" - Anh lạnh nhạt nói , áp hai bàn tay nhỏ nhắn vào tay anh
"Em...quên !" - Lòng bàn tay anh rộng lớn , bao trọn tay cô , Từ Tử Hàn cũng cảm nhận được sự ấm áp , tươi cười nói.
"Sẽ bị cảm ! Phải biết chăm sóc bản thân !" - Anh nhẹ nhàng phủi lớp tuyết trên tóc cô , cưng chiều nói.
"Em biết rồi...hih...trên tóc anh cũng dính tuyết nè !" - Từ Tử Hàn híp mắt nói , cô đưa tay lên phủi phủi mấy hạt tuyết trắng kia.
"Về nhà thôi."
"Vẫn còn sớm , anh không cần đến công ty sao ?"
"Không cần !" - Chiếc xe bắt đầu di chuyển ."Sao lại mua nhiều đồ đến vậy ?" - Dược Thiếu Phàm vừa lái xe vừa hỏi.
"Em mua để chuẩn bị cho tối nay , còn nữa em còn mua quà cho anh , Tiểu Hổ và cả bác quản gia nữa." - Cô vui vẻ nói .
"Vậy sao ? Là quà gì vậy ?"
"Không nói cho anh biết , đợi khi nào em tặng thì anh mới được biết !"
"Bí mật đến vậy sao ?"
"Vâng !" - Từ Tử Hàn làm bộ dạng đầy bí mật lém lỉnh cười cười . Dược Thiếu Phàm bật cười đưa tay nhéo cái má ửng hồng của cô , rồi tiếp tục lái xe . thoáng chốc đã ra khỏi trung tâm thành phố tập !
Về với tòa biệt thự phương tây to lớn và yên tĩnh....






Từ Tử Hàn chăm chỉ đứng trong bếp làm những chiếc bánh đủ hình . Dù trước đó đã hư vài cái nhưng cô vẫn không bỏ cuộc ! Sau mấy tiếng cắm cúi cuối cùng cô cũng có được sản phẩm như ý.
"Em định mở tiệm bán bánh quy sao ?" - Dược Thiếu Phàm đứng bên cạnh giúp cô bỏ từng cái vào cái túi ni lông nhỏ . Anh lạnh nhạt nói.
"Em định tặng cho mọi người trong nhà !" - Cô chăm chú cột cái nơ xinh xắn màu đỏ vào mấy cái túi đựng bánh.
Anh dừng lại , đưa tay kéo mặt cô về phía mình "Em biết trong nhà này có bao nhiêu người không ?"
"Ưm...em biết cỡ ... Ừm...hơn một trăm người ." - Cô trầm mặc một lúc rồi lên tiếng.
“Quà cho em ! Giáng sinh vui vẻ !” – Từ Chính đặt hộp quà xuốn bàn !
“Cảm ơn anh !”
“ Tử hàn , cái này là của bọn anh .” – Ba người kia tươi tắn đặt những món quà xuống trước mặt cô , vui vẻ cười nói. Từ Tử hàn gật đầu cảm ơn , sau đó chạy vào bếp , lấy những món quà nho nhỏ mà cô chuẩn bị. “Nè nè , cái này là của mấy anh nè , em tự tay làm đó.”
Gói bánh cookie dễ thương được trao tận tay cho Từ Chính , Lôi Lạc kình , Phong Nhất Thiên và Lương Trịnh Thâm . bên trong là những cái bánh quy hình ngôi sao , mặt trăng , và cả hình người có khuôn mặt na ná họ .
“Là do em sao ? Thật khéo tay !” – Lôi Lạc Kình cất tiếng , chà … coi bộ cô vợ của Dược Thiếu Phàm cũng rất được việc .
“Hihi…cảm ơn lời khen của anh.”
“Í , mà Thiếu Phàm không có sao ?” – Phong Nhất Thiên nhìn Dược thiếu Phàm , khuôn mặt bỗng chốc trở nên rất gian !
“Có chứ , nhưng là một món quà khác ! “ – Cô ríu rít nói , không biết có phái là do thời tiết khá lạnh hay vì nguyên nhân gì mà hai bên gò má ửng đỏ lên . Dược Thiếu Phàm đưa mắt nhìn Phong Nhất Thiên , anh nhếch miệng cười , ý tứ như chính anh là kẻ có lợi thế và đặc biệt nhất nên phải có quà khác xa so với bọn họ. Phong Nhất Thiên nhìn khuôn mặt đắc thắng của anh không khỏi cảm thán !
“Thật là biết thương chồng !” – Lương Trịnh Thâm cười khẩy !
Cả năm người cùng ngồi nói chuyện rôm rả khá lâu , cô còn mời mọi người ăn nhiều thứ mà cô đã chuẩn bị , chỉ có điều , bánh thì cô làm rất ngon nhưng đồ ăn thì lại không thể nuốt nổi . Cứ như vậy biết bao nhiêu món nhìn rất bắt mắt được bày ra bàn ăn nhưng không ai ăn nhiều , chỉ toàn uống rượu . Từ Tử hàn ngồi kế Dược Thiếu Phàm , cô ăn món riêng của cô ! Món pasta do Dược Thiếu Phàm chuẩn bị. Cô cũng muốn thử những món “khác lạ” lần đầu tiên do chính tay cô nấu nhưng anh lại không cho vì lí do rất đơn giản : Sợ cô sẽ phát hiện ra món ăn cô làm rất kinh khủng như thế thì đêm giáng sinh của riêng hai người sẽ không vui vẻ gì.
“Sao mọi người ăn ít vậy ? Không ngon sao ?” – Từ Tử hàn nhìn 4 người đàn ông kia , ai nấy chỉ toàn cầm ly rươu mà thưởng thức còn đồ ăn trên bàn lúc đầu còn rất hăng hái gắp ăn , nhưng sao bây giờ lại không ăn nữa. Thật kì lạ nha !
“À , không phải ! Ngon lắm , tại vì tụi anh no rồi.” – Lương Trịnh Thâm cười cười nói nói . Anh thật không dám nói cho cô biết , đồ ăn cô nấu rất kinh khủng , nghe nói cô từng làm cơm cho Dược Thiếu Phàm mà , cũng nghe cậu ta nói rất ngon , tại sao bây giờ lại kinh khủng thế kia ? Nhìn xem , cá