Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134970
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/970 lượt.
máy bay. »
« Hả ? » Cô có nghe nhầm không đấy ? Người đàn ông cao to cường tráng trước mặt cô lại sợ đi máy bay sao ?
« Cha mẹ anh gặp tai nạn máy bay nên qua đời. » Vừa nhớ tới tràng bi kịch cách đây mười năm, hai mắt anh lại ảm đạm nhìn xuống.
Trời ạ, sao cô lại chạm vào nỗi đau của anh thế này ? Cô làm vợ thật không tốt mà. « Em xin lỗi, em không biết chuyện… »
« Không sao. » Anh vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của cô an ủi. « Trước kia anh cũng từng đi máy bay, cũng thăm nhiều nước, nhưng từ sau khi cha mẹ anh mất, chuyện đó trở thành nỗi ám ảnh của anh khiến anh không cách nào đi máy bay được. »
« Khổ thân anh, như vậy bình thường anh cũng không thể đi du lịch nước ngoài rồi. » Từ đáy lòng cô tràn lên một nỗi tiếc nuối thay anh. Trên đời có rất nhiều nơi có phong cảnh đẹp, nhưng anh sẽ không có cách nào hưởng thụ cả.
« May mà từ bé tới lớn, anh chưa bao giờ mong ước trở thành phi công hay là tiếp viên hàng không. »
« Ack… cũng tính là anh may mắn ! » Nhìn ở góc độ khác, chả trách anh sẽ làm một người đàn ông thực thụ.
Hai vợ chồng nhìn nhau cười khẽ, một cửa ải khó khăn nữa lại qua rồi, nam nữ trưởng thành quả thật dễ dàng nói chuyện thông cảm a ! Không dám đi máy bay thì sao chứ, vẫn còn bao phương tiện khác, lên núi xuống biển trong nước thoải mái không thành vấn đề, quan trọng nhất là hai người đi cùng nhau kìa.
Trong không khí vui vẻ hòa hợp, cô bỗng nhớ ra một việc liền không khỏi nhíu mày. « Lần trước anh thật sự làm rất dữ với Quế Dung nha, ngay cả em cũng sợ phát khiếp. Không biết có ngày nào anh cũng sẽ dữ dằn với em như thế hay không ? »
« Em tốt với anh như vậy, anh dữ với em làm gì ? » Vấn đề mang tính giả thiết này không cần bàn tới, vì căn bản nó sẽ không xảy ra.
« Nếu em làm sai cái gì đó khiến anh giận dữ thì sao ? » Cô vẫn không bỏ qua, cứng đầu muốn hỏi cho rõ.
« Em làm gì cũng chu đáo cẩn trọng, làm sao khiến anh tức giận cho được. » Cô lúc nào cũng dịu dàng ân cần, anh mà không biết quý trọng có mà là thằng ngốc à.
« Là em nói nhỡ ra, biết đâu, nhỡ một cái, hôm nào đó chúng ta có chuyện hiểu nhầm, thì làm sao ? »
« Anh rất tin tưởng ở em, làm sao hiểu nhầm em được ? »
« Anh thật khéo nói ! Hừ ~ » Cô khoanh tay trước ngực quay lưng đi giận dỗi anh không chịu nói rõ, hoàn toàn đã quên cái gì gọi là nam nữ trưởng thành dễ thông cảm nói chuyện với nhau. Lúc cãi nhau không thắng thì còn nghĩ tới đấy làm gì ?
Gì thế này, vợ anh đang giận lẫy đấy à ? Phó Lập Đường khó mà tin vào mắt mình, đây là lần cãi nhau đầu tiên sau ngày cưới giữa họ, lại còn vì anh bảo anh sẽ không giận cô, nên cô mới giận anh ? Nếu anh bảo giờ anh sẽ giận cô thì cô mới thôi không giận anh chắc ? Nhưng quả thật anh không giận nổi cô mà, chỉ cảm thấy buồn cười thôi.
Anh vươn tay từ sau lưng cô ôm cô vào lòng, khẽ nói bên tai. « Em thật đáng yêu. »
« Cái gì ? » Rất ít người nói cô đáng yêu nha, cô căn bản là không đáng yêu cơ mà ? Anh có cần lừa gạt để dỗ dàng cô thế không ?
Chồng cô không thèm trả lời cô, mà chỉ quay người cô lại bịt miệng cô bằng môi anh, bắt đầu hoạt động mà anh giờ quen thuộc nhất cũng thích làm nhất. Cô nhanh chóng đã quên vừa rồi giận anh cái gì, hẳn là việc bé xíu như cái lông gà vỏ tỏi đi, nếu không làm sao mới chốc lát đã quên sạch bách thế này được ? (Zời ơi sao đáng yêu thế này…)
Dù hai người đều bị kích thích khó kềm nén, nhưng vẫn chỉ hôn nhau mà không tới giai đoạn tiếp theo. Cô rúc vào lòng anh, cơ thể mềm mại khẽ run run, vô thanh vô tức mà tỏa ra sự quyến rũ mê hoặc. Bảo anh không muốn cô là hoàn toàn dối trá. Từ hôm cưới, đêm nào cũng có vợ đẹp nằm bên, anh đã sớm rục rịch phản ứng, nhưng vẫn cảm thấy như thế quá nhanh. Từ lúc bắt đầu yêu đương tới khi kết hợp cả tinh thần lẫn thể xác hẳn là cần chút thời gian chứ ?
« Lần cuối cùng anh có bạn gái, phải một năm sau mới có quan hệ thân mật. » Lần trước cả anh lẫn bạn gái đều còn là sinh viên, có lẽ vì tuổi còn trẻ, lại thêm tính tình bảo thủ, nên từ nắm tay tới hôn cũng mất nửa năm dài. Hiện giờ giữa anh và vợ, tốc độ lại có thể nói là tiến triển từng ngày, thay đổi từng giờ.
« Thật ư ? » Ý anh không phải là trong vòng một năm tới cô sẽ phải nhịn ham muốn của mình chứ ?
« Dĩ nhiên chúng ta không cần chờ lâu như thế, cứ thuận theo tự nhiên thôi. » Anh kịp thời xóa đi nỗi lo lắng của cô.
« Vâng… » Cô thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không cần chờ mười hai tháng mới có thể… Bằng không sớm muộn gì cô cũng biến thành sói đói a. Thật ra cô cũng hiểu sự việc này không thể quá mức cầu xin. Anh đã nói thế, không lẽ cô còn cứng rắn đòi hỏi ? Nhưng mà… nhu cầu của chồng với vợ cũng khá là quan trọng nha. Nếu anh không muốn ôm nàng ngủ, cuộc hôn nhân này có thể duy trì bao lâu ? Đến ngay cả nói chuyện yêu đương cũng không nói nổi ấy chứ.
Đêm dài yên tĩnh, một cô vợ thật thà với một anh chồng thận trọng còn đang tìm lời giải phù hợp nhất cho bài toán phương trình yêu thương lẫn nhau. Có lẽ họ đang lo lắng quá chu đáo, quá hoàn mỹ, ngược lại hậu quả lại là không biết rõ lòng mình thật sự ra s