Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341050
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1050 lượt.
để tạo điều kiện thiên thời địa lợi cho tình cảm phát triển thêm. Nếu không ngày nào đó anh ấy bị ả ma nữ nào đó nhào tới chộp giật mất, cô lại chỉ biết ở nhà ngáp ngắn ngáp dài kêu nhàm chán, đấy tuyệt đối không phải cảnh vợ chồng hạnh phúc cô muốn có nha !
« Người hầu cái gì ? Em đùa đấy à, » Anh cười khổ một chút, dáng vẻ xin việc của vợ anh không khác gì hôm tới ‘cầu hôn’, vô cùng quyết đoán, được chuẩn bị tốt từ trước, mà anh cũng có thể đoán ra, việc anh đầu hàng cô chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
« Em nói thật mà, anh đồng ý đi nha ~~ » Dưới tình huống không còn cách nào khác, cô bước thẳng tới trước mặt anh, ôm cánh tay anh nũng nịu, nhân tiện cọ cọ cup C của mình vào cánh tay anh. Đây là bí quyết tuyệt chiêu mà người phụ nữ nào cũng phải biết, dĩ nhiên là chỉ được xuất ra dưới tình huống đặc biệt mà thôi.
Hành động của cô khiến anh hoàn toàn sững sờ, cả người như thể vừa có một dòng điện cao áp chạy qua. « Em… em đang làm nũng đấy à ? »
« Ơ… cứ cho là thế đi ! » Cô cũng không chắc lắm tại sao tự dưng mình lại làm thế ? Không lẽ đây là bản năng chưa được khai quật của cô ? Nếu chồng cô thích mềm nắn rắn buông, vậy cô sẵn sàng dùng các ‘kỹ năng mềm’ là được.
« Thôi được, anh sẽ tìm một trợ lý chính thức khác. Còn em, coi như là trợ lý riêng của anh. Thời gian làm việc do em quyết định, hôm nào mệt thì ở nhà nghỉ, tiền lương tiền thưởng anh sẽ trực tiếp đưa, không thông qua tài vụ. » Anh quyết định cho vợ một không gian thoải mái một chút, thích làm việc thì cứ việc đi làm, thích nhàn nhã thì thoải mái nhàn nhã. Nếu là anh dùng tiền cá nhân để tuyển trợ lý riêng, hẳn là nhân viên của anh sẽ không có lý do gì bàn tán chứ.
« Thật ư ? Cám ơn anh ! » Cô hào hứng vô cùng, lập tức nhảy dựng lên ôm chầm lấy chồng mình. « Tiền lương tiền thưởng em sẽ gom góp lại, sau đó mua quà cho anh. »
Phó Lập Đường lần nữa khẳng định mình thật quá đỗi may mắn, cô lúc nào cũng suy nghĩ vì anh, anh đều biết cả. Do đó anh cũng rất mong cô được vui vẻ, nụ cười của cô chính là món quà lớn nhất với anh rồi. (Nhớ câu này đấy Đường ca!)
« Ở trường khác với ở nhà, toàn bộ ngôn ngữ cử chỉ đều phải chú ý, không thể để người khác bàn ra tán vào, biết chưa ? » Anh vừa giảng đạo lý, vừa nâng tay lên vuốt ve hai má cô, ngôn ngữ và cử chỉ hoàn toàn không đi đôi, ai bảo cô vừa bước vào đã quyến rũ anh chứ ?
« Tuân lệnh sếp ! » Cô thấy mặt anh càng lúc càng tiến lại gần, không khỏi chớp chớp mắt giả nai. « Phó hiệu trưởng, ngài định làm gì ạ ? »
Trong mắt hiệu trưởng đại nhân, hiệu trưởng ngài đang hôn hiệu trưởng phu nhân vô cùng nồng nhiệt, hóa ra đây là việc đứng đắn đầu tiên sau khi ‘tuyển người’ a.
Cứ thế, Liên Dật Linh trở thành trợ lý riêng của chồng, hai người cùng nhau đi làm, cùng nhau về nhà. Mỗi tuần cô đi làm thứ hai thứ tư thứ sáu, còn lại cô có thể chơi với em chồng, về nhà mẹ đẻ, làm bất gì việc gì cô thích, thật sự không còn gì thoải mái hơn.
Trong phòng thư ký có Liêu thư ký cùng trợ lý chính thức, cô chỉ là một ‘người hầu’ cấp dưới cả hai người, nhưng cũng chẳng sao, bảo cô đi dọn dẹp vệ sinh cũng không thành vấn đề. Ngày trước phục vụ hành khách trên máy bay, cô cũng phải dọn buồng vệ sinh, lau dọn bàn ăn đấy sao ? Cô hoàn toàn có thể chịu khổ, huống hồ được ở cạnh chồng, khổ mấy cũng thành ngọt ngào hết.
Quan sát ở trường một thời gian, Dật Linh phát hiện ra chồng mình vô cùng nghiêm nghị có uy nha. Rất nhiều thày cô giáo tuy lớn tuổi hơn anh, nhưng vẫn rất cung kính với anh. Còn đám học sinh nhìn thấy anh như nhìn thấy quỷ vậy, lập tức cứng nhắc, mất tự nhiên vô cùng. Cô tin chồng mình quả thật có khả năng khiến người khác sợ thế này. Anh chỉ cần nóng lên, đừng ai có ý nghĩ làm trái lại hay cầu xin. Chỉ hi vọng cô sẽ không phải phải sai lầm gì lớn, nếu không sẽ bị anh dùng thái độ này đối xử thì toi. Cô đã quen với sự dịu dàng của anh quá rồi, trăm ngàn cầu mong đừng để anh có cơ hội nổi giận với cô nha.
Dù chỉ đi làm có ba ngày một tuần, Liên Dật Linh vẫn phát huy sở trường đầy đủ, xung phong nhận việc sửa sang lại hồ sơ lưu trữ từ bao nhiêu năm qua, đánh văn bản trên máy tính nhanh như chớp, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao với tốc độ nhanh nhất có thể. Nếu đã nói ‘to live is to fight’, cô không muốn làm một người hầu lười biếng nhởn nhơ đâu !
Nhìn đến đống hồ sơ dữ liệu được sắp xếp phân loại gọn gàng chu đáo, Liêu Đức Chính không khỏi giơ ngón cái lên thán phục hiệu trưởng phu nhân. « Cô thật quá giỏi ! Việc này vào tay tôi chắc phải cả tháng cũng không xong mất, hiệu trưởng có thể tuyển được trợ lý riêng vĩ đại như cô, thật sự là may mắn của anh ta ! »
« Có gì đâu có gì đâu ! » Liên Dật Linh được khen ngợi, mũi muốn nổ tung. Vừa lúc vị trợ lý kia cũng không có ở phòng thư ký, cô liền nhân cơ hội làm cố vấn tình yêu luôn. « À phải, anh với Vân An phát triển đến đâu rồi ? »
Nghe đến tên bạn gái, lập tức sắc mặt Liêu Đức Chính trầm xuống, không biết trả lời thế nào. « Ờ… gần đây cô ấy bận rộn công việc, tôi lại công việc bận rộn, như thể chui vào mê cung ấ