Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Bắt Đền Anh Yêu - Full

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.

ao chăng !
+ Lời đầu tiên là LV chả có lời gì cả, hắc hắc
+ Tiếp theo là xì poi nè, cho mọi người lên máu chơi… Tuần này vậy là xong rồi nha, tuần sau chúng ta lại quay lại với Thỏ Thỏ, mỗi ngày 1 chap, mỗi ngày 1 truyện nha! ^^“Hiệu trưởng, xin lỗi đã quấy rầy anh, nhưng có một người khá đặc biệt đến ứng tuyển vị trí trợ lý. Tôi nghĩ anh nên tự mình phỏng vấn.”
“Được, mời người đó vào.”

“Chào Phó hiệu trưởng, em tới ứng tuyển vị trí trợ lý như thông báo tìm người, hi vọng hiệu trưởng có thể thu nhận em.”

“Cái gì, em đùa à?”
“Em nói thật mà, đi, đồng ý đi anh!” Tình huống không còn cách nào khác, cô lại phải xử tuyệt chiêu, ôm cánh tay anh làm nũng, nhân tiện cọ qua cọ lại cái phần nào đó cỡ C của mình…






Một tháng sau khi kết hôn, cảm tưởng lớn nhất của Liên Dật Linh chính là : thật quá đỗi nhàm chán !
Cái công việc ‘bà vợ nội trợ’ này không hề tốt đẹp giống như trong tưởng tượng của cô, trong nhà đã có chú Thái thím Thái thu xếp trong ngoài, cô chỉ cần lo dọn dẹp phòng ngủ chính và thư phòng. Em chồng cô cũng chẳng phải trẻ con, không cần có chị dâu làm bạn hàng ngày. Mà quan trọng nhất, là lúc chồng cô không ngủ thì phần lớn thời gian đi làm hiệu trưởng, có mỗi cuối tuần mới có chút chút thời gian dành cho cô. Mà nhỡ ra lại có việc nghiên cứu gì hay hoạt động gì đột xuất, cô vẫn phải ngoan ngoãn nhìn chồng đi một mình.
Do đó, ba ngày sau cô tót về nhà cha mẹ, hai người còn giật mình hỏi có phải cô làm gì bị chồng bỏ hay không ? Làm ơn đi, ước nguyện lớn nhất của cô là hai vợ chồng cầm tay nhau đi hết cuộc đời, tới khi đầu bạc răng long nha, giờ mới bắt đầu quá trình yêu đương tìm hiểu kia mà ! Cứ nghĩ thế, nhưng trong thực tế điều đó lại khó mà thực hiện được, một tay vỗ không nên tiếng, cô làm sao có thể diễn một mình trong vở kịch được ?
Một buổi sáng nhàm chán vô cùng, Liên Dật Linh nằm ườn trong thư phòng giết thời gian. Số lượng sách mà chồng cô sưu tầm thật sự rất lớn, lại còn hơn một ngàn đĩa nhạc, có điều với cô mà nói thì việc sắp xếp lại chỉ nhỏ như cái mắt muỗi. Chỉ cần vài ngày cô đã dùng máy tính lập danh sách lưu trữ gọn gàng, phân loại rõ ràng, lại còn phát hiện chồng cô có những thứ mua trùng tới mười lần nha, quả là một người đầu óc mơ hồ mà.
Lần sau biết sửa sang sắp xếp cái gì bây giờ ? Bộ pha trà và hộp đựng trà đều ổn rồi, dù sao cô cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm. Có người vợ khéo léo như cô, anh ấy sẽ không cần phải bận tâm mấy việc nhỏ mọn đó nữa, mọi thứ đồ đạc trong nhà đều đã được sắp xếp ổn thỏa gọn gàng, lúc nào cần cái gì đều có thể tiện tay dễ dàng tìm thấy.
Cửa vừa mở, Lập Đường gần như lập tức nhảy dựng lên khỏi ghế ngồi. « Dật Linh, sao em lại tới đây ? »
« Chào Phó hiệu trưởng, em đến ứng cử cho thông báo tuyển trợ lý của anh, hi vọng hiệu trưởng đại nhân sẽ chọn em. » Liên Dật Linh mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng một chiếc váy ngắn màu xám, tay cầm một cặp hồ sơ màu đen, dáng vẻ vô cùng có phong cách của nữ nhân viên văn phòng.
« Em nói linh tinh gì thế hả ? » Hóa ra ‘người khá là đặc biệt tới ứng cử’ là chỉ phu nhân của anh, thật đúng là làm khó Liêu thư ký rồi.
Cô bước tới trước, cúi xuống chống tay lên bàn, cố tình ưỡn ngực lộ ra cổ áo sơ mi, bắt đầu bước đầu tiên trong công cuộc thuyết phục ông xã. « Em không hợp làm bà nội trợ ru rú trong nhà, việc nhà căn bản không cần em động tay. Quế Dung có bạn bè và việc học của mình, mà bạn bè cũ của em ai cũng bận rộn đi làm. Em có mỗi một mình ở nhà chán chết được ! » (Chiêu thứ 1 : show hàng :D)
Oa, cảnh xuân vô hạn trước ngực cô quả thật khiến anh khó mà tập trung nổi, nhưng anh vẫn còn giữ lại đủ lý trí để tranh luận. « Em muốn đi làm, dĩ nhiên anh ủng hộ em, chỉ cần em cảm thấy thoải mái. Nhưng mà công tư phải rõ ràng chứ, anh không thể tự dưng nhận em vào làm được, đối với các ứng cử viên khác quả thật không công bằng ! »
Biết rằng nội tâm anh bắt đầu dao động, chiêu thứ hai nên được xuất kích rồi. Cô rút trong cặp hồ sơ ra một tập hồ sơ lý lịch, cô chỉ cần ngồi gõ máy tính mười phút là ra cả đống kinh nghiệm cùng kiến thức của mình. « Vậy anh thử đọc hồ sơ của em xem. Em tốt nghiệp khoa Ngoại ngữ Đại học Quốc gia, từng làm tiếp viên hàng không bảy năm, khả năng ngoại ngữ và phục vụ người khác hoàn toàn không thành vấn đề. Em còn từng kinh doanh trên mạng, thu nhập mỗi tháng hơn năm vạn tệ, chứng tỏ em có khả năng kinh doanh, quảng cáo tuyên truyền cũng như giao thiệp cũng không tệ. Quan trọng nhất, em không đòi hỏi trả lương, hoàn toàn chấp nhận làm việc không lương ! »
Dĩ nhiên, điều kiện như thế vô cùng hấp dẫn, so ra ai cũng kém hơn cô hết. « Nhưng mà… »
Nhìn vẻ mặt bối rối của chồng, cô lại xuất ra chiêu thứ ba, lùi một bước để tiến ba bước. « Không sao, anh có thể tìm một trợ lý khác cũng được, em chỉ cần làm người hầu bên cạnh anh là ổn. »
Cô không cần để ý tới công việc hay lương bổng, mà quan trọng nhất là cô muốn ở chung một chỗ với chồng mình nhiều nhiều một chút,