Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
ìn anh rời đi.
Từ Nghi không bỏ đi liền. Thời tiết xuống không độ nhưng anh vẫn đứng suốt hai tiếng ngoài khu nhà, trong đầu hồi tưởng lại cảnh tượng Chử Điềm loạn trí đuổi anh đi hết lần này đến lần khác.
Bảo vệ khu nhà cũng chú ý đến anh, cầm chiếc cốc tráng men lớn đến hỏi anh tìm ai, không nhận được câu trả lời của anh liền tức tối đi về phòng trực ban.
Một lát sau, quả nhiên những bông tuyết trắng đã lác đác tung bay khắp trời, một bông chạm lên chop mũi Từ Nghi, tan chảy trong thoáng chốc. Dường như chút lạnh lẽo này đã khiến Từ Nghi tỉnh táo lại, anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, khẽ nhúc nhích mới phát hiện ra chân mình đã sớm đông cứng. Lông mi anh khẽ run, cất bước lấy xe rời đi.
Buổi chiều, tuyết rơi càng lớn. Tin dự báo thời tiết lại không ngại phiền phức thông báo lần nữa, nói mùa đông năm nay sẽ lạnh đến mức kỷ lục trong vòng mấy năm trở lại đây, nghe mà khiến lòng người kinh hoàng. Nhưng lúc này hệ thống sưởi có vấn đề, đội sửa chữa cả khu nhà bận rộn cả buổi trưa, lạnh đến mức người trong khu oán thán dậy trời.
Từ Nghi bị cơn rét đánh thức, lúc tỉnh lại anh vẫn ngồi trên ghế salon, duy trì tư thế lúc mới ngồi. Thời điểm mở mắt ra sắc trời đã lờ mờ, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã là năm giờ bốn mươi lăm phút chiều, anh ngủ ba tiếng rồi.
Đã hai ngày hai đêm chưa chợp mắt, cho nên ba giờ này cực kỳ giống một giấc mơ. Từ Nghi vịn tay vịn ghế salon, rồi lại nhắm mắt. Cả căn nhà trở nên yên ắng, chỉ có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi ngoài cửa sổ, thế nhưng anh cũng không ngủ được nữa.
Không lâu sau, chiếc điện thoại đặt trên chiếc tủ thấp bên cạnh salon đột ngột vang lên, tiếng chuông vang dội cả phòng khách, Từ Nghi hơi giật mình, ban đầu cho rằng mình nghe lầm, nhưng âm thanh kia vẫn còn kéo dài. Anh mở mắt ra, nhanh chóng cầm ống nghe lên.
“A lô?”
Là một vài tấm ảnh cũ xưa. Ba mẹ ôm anh cả Từ Hoàn mới sinh ở quảng trường Thiên An Môn Bắc Kinh, anh và anh cả ở trên nóc nhà bà ngoại đã qua đời nhiều năm, hình hai anh em từ hồi tiểu học đến trung học, anh cả mới thi đậu học viện phi công, anh cả mặc quân phục không quân đứng trước máy bay tiêm kích 8, vân vân…
Là một vài tấm ảnh rất bình thường, càng về sau hình của chính anh lại càng ít, nhưng lại có một bóng dáng thường xuyên xuất hiện trong hình của anh cả Từ Hoàn với tần suất càng lúc càng nhiều, đó chính là Mạnh Phàm.
Mạnh Phàm và anh cả Từ Hoàn làm bạn học sáu năm, từ hồi vào trung học cơ sở cho đến khi tốt nghiệp trung học phổ thông. Khi đó anh thường theo sau hai người họ chơi đùa, cũng không nhớ rõ đến tột cùng họ đã bắt đầu quen nhau từ lúc nào.
Cất cuốn album, Từ Nghi lấy trong thùng ra bốn mô hình máy bay. Thực ra anh sưu tầm rất nhiều mô hình như vậy, chất đầy mấy thùng, số bạn bè ít ỏi của anh đều biết. Với lại lúc dạy lớp giáo dục chính trị tại đại đội trinh sát, anh còn từng triển lãm một máy bay nho nhỏ trước toàn đại đội.
Tuy nhiên anh chưa từng cho bất cứ ai xem mô hình trong chiếc thùng này.
So sánh với những mô hình máy bay kiểu Mỹ và kiểu Liên Xô chất đầy trong những thùng khác, mô hình trong thùng này đơn giản đến gần như thô sơ, một chiếc là tiêm kích 8 làm bằng nhựa, một chiếc là tiêm kích 10 chế tạo bằng thuỷ tinh hữu cơ, một chiếc là máy bay báo động không 200 cải tạo từ Thiểm Tây Y-8 trang bị thêm cầu thăng bằng, một chiếc là oanh tác 6 hai súng. Đều là những mô hình máy bay chủ chiến đã hoặc đang phục vụ trong không quân, mà những mô hình này cũng là anh Từ Hoàn tặng cho anh.
Anh vẫn còn nhớ năm đầu tiên vào trường quân đội, lúc anh nghỉ đông đến đơn vị của anh trai mình để thăm, đó cũng là lần đầu tiên anh chứng kiến cảnh tượng máy bay quân sự cất cánh.
Anh được phê chuẩn đi vào đài quan sát, tận mắt nhìn thấy máy bay chiến đấu tiêm kích 10 trượt nhanh trên đường băng, kéo cần lái lên, cuối cùng vươn tới mây xanh, giương cánh chao liệng.
Khoảnh khắc đó, anh thật sự cảm nhận được thứ gọi là máu sôi trào khắp người, càng khiến anh kiêu ngạo hơn hết vì người lái máy bay chính là anh cả của anh.
Sau hai lần bay qua sân bay, máy bay bắt đầu chậm lại, cuối cùng đáp vững vàng xuống bãi đáp máy bay. Anh chạy ra ngoài, muốn nhìn chiếc máy bay kia từ khoảng cách gần. Cuối cùng vẫn bị anh cả ngăn cản, anh cả tháo nón an toàn xuống, cười tít mắt hỏi anh cảm thấy thế nào.
Từ Nghi còn nhớ lúc đó anh đã nói:
“Thật hối hận không bắt anh dẫn em cùng bay.”
Anh cả cười khanh khách:
“Được, đợi lần tiếp theo anh nhất định dẫn em đi.”
Từ Nghi lại tỉ mỉ quan sát bốn mô hình máy bay này, sau đó cẩn thận bỏ chúng qua một bên.
Trong thùng còn vài vật linh tinh, sau khi Từ Nghi lấy chúng ra hết thì mới thấy được vật đặt dưới đáy thùng. Đó là bộ quân phục kiểu 07 mới toanh nhưng lại rất xưa, dù thời gian có mài mòn, màu xanh da trời cũng không phai nhạt, cảm giác vẫn dày nặng như lúc ban đầu.
Anh trải bộ quân phục trên giường, đeo lon một gạch ba sao, quân hàm cổ và bảng tên lên, phủi lớp bụi không hề tồn tại