Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
muốn chia tay cũng phải có sự đồng ý của Từ Nghi mới được mà, nào có đơn giản như vậy.”
Hà Tiêu “Hừ” một tiếng, hất tay cô ra:
“Nếu cậu thật sự sống chết đòi ly hôn, cậu xem Từ Nghi có đồng ý hay không?”
Chử Điềm bị câu hỏi của cô làm sững sờ. Đúng vậy, nếu như cô thật sự cảm thấy không chịu nổi nữa, muốn ly hôn với anh, anh có đồng ý không?
Trong lúc nhất thời, hai người đều im lặng, trong phòng chỉ có tiếng hít thở và tiếng bông tuyết rơi trên cửa sổ. Qua hồi lâu, lâu đến mức Chử Điềm cho rằng Hà Tiêu không để ý đến mình nữa thì bỗng nghe thấy cô ấy hỏi:
“Sẽ không đâu, Điềm Điềm.”
Giọng điệu của cô ấy chắc chắn và kiên định, Chử Điềm nghe mà trái tim se thắt, hốc mắt nóng lên. Đến cuối năm nay họ đã kết hôn đầy một năm. Giờ phút này hồi tưởng lại tình cảnh ban đầu quyết định lấy nhau, vẫn rõ ràng như ở trước mắt.
Cô chưa từng nói với bất cứ ai về tối hôm đó, bao gồm cả Hà Tiêu. Cũng không phải là nói không nên lời, mà tối hôm đó rất giống một giấc mơ, cô sợ cô vừa nói ra thì giấc mơ sẽ kết thúc. Nhưng Chử Điềm biết, cô mãi mãi không bao giờ quên ngày đó.
Vào tầm này năm ngoái, chính là lúc cô không từ biệt mà rời khỏi thành phố B, rời khỏi Từ Nghi, trở về Tứ Xuyên. Trước khi đi, cô đến đơn vị, muốn gặp Từ Nghi một lần. Nhưng rất không khéo là hôm đó anh không ở đơn vị.
Trước khi đến cô cố ý cắt tóc, muốn dùng tư thái trẻ con này cắt đứt với Từ Nghi, với một năm theo đuổi này. Nhưng lúc biết Từ Nghi không có ở đó, trong lòng cô có chút may mắn lại có chút buồn bã.
Khi đó bệnh tình của mẹ đã không được lạc quan nữa, không thể trông cậy vào người cha Chử Ngật Sơn được, cho nên trở về chuyến này cô đã quyết định không quay lại nữa. Cô không thể chạy loạn khắp nơi như trước đây, cô phải ở nhà, chăm sóc mẹ thật tốt.
Chử Điềm từng tưởng tượng, lúc thật sự muốn từ biệt Từ Nghi, nhất định phải trang điểm thật đẹp, phải ngay mặt nói với anh: “Từ Nghi, từ hôm nay trở đi, tôi hoàn toàn từ bỏ anh.” Sau đó cho anh một cái tát, tạm thời coi như bồi thường một năm theo đuổi.
Đêm đó lúc sắp mười hai giờ, mẹ lại phát bệnh được đưa đến phòng cấp cứu. Đến bốn giờ sáng mới cấp cứu xong, đưa về phòng bệnh. Sau khi thu xếp cho mẹ, cô ủ rũ ngồi trên hành lang ngoài phòng bệnh, như thể sống sót sau tai hoạ.
Lần này cô lại để quên áo khoác ở phòng bệnh. Nhưng dường như mùa đông ở quê năm nay đặc biệt lạnh, dù có mặc nhiều quần áo thì cũng không thể ngăn cơn lạnh này. Vì vậy cô dứt khoát chẳng buồn quay về lấy, cứ ăn mặc phong phanh như vậy ngồi ở đó, nắm trong tay tờ giấy thông báo bệnh tình nguy kịch nhận được mấy giờ trước.
Không phải lần đầu tiên cô thấy vật này, nhưng mà lần nào nhìn thấy nó cũng đủ khiến lòng cô run sợ, bởi vì thứ đó đại biểu là mẹ cô sẽ thêm một lần giằng co với tử thần. Mỗi lần cô đều cố hết sức lạc quan và ung dung ứng phó, nhưng lúc này đây, cô lại có một cảm giác bất lực thăm thẳm, như thể rõ ràng bị bắt nạt nhưng không biết đi đòi ai. Nghẹn ở trong lòng không thể nhấc lên cũng không thể bỏ xuống được.
Cô ngồi ở đó không biết bao lâu, lâu đến mức sắp ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Trong cảnh tĩnh lặng, tiếng bước chân kia nghe có vẻ trầm thấp nhưng vững chãi, dường như đang đi về phía cô với một sức mạnh khiến người ta an tâm vô cùng. Mà cô như chịu tác động nào đó, ngẩng đầu lên, mở mắt, xuyên qua làn sương mỏng manh, thấy rõ hình bóng một người.
Cô nhìn thấy người này liền sửng sốt. Trong đầu như có tia lửa lốp bốp nổ vang, không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì hết, trong mắt cô chỉ có bóng dáng người này.
Là Từ Nghi. Người này là Từ Nghi.
Nếu là trước kia, có lẽ Chử Điềm sẽ khóc ngay tại trận. Tuy nhiên mấy ngày này dường như cô đã trải qua vô vàn khoảnh khắc sống và chết, thần kinh cô ngược lại không yếu ớt như vậy nữa. Cô ngơ ngác nhìn anh đến gần, hồi lâu mới từ từ đứng lên.
Khoảng cách gần mới phát hiện bước chân của anh thật ra hơi nhanh, hơi thở cũng hơi dồn dập. Dường như anh có nhiều lời muốn nói, nhưng lúc bốn mắt giao nhau anh chỉ nhìn cô, mắt ánh lên tia sáng rực rỡ, sáng tựa bông tuyết đang phiêu lãng ngoài kia.
Cuối cùng người phá vỡ trầm mặc chính là cô, cô cố gắng bắt chuyện chào anh với tiếng nói khản đặc, nhưng lúc vừa mới nói một chữ “Hi” thì đã bị anh ôm chầm lấy. Cái ôm cực chặt, như thể muốn vò nát xương thịt cô hoà tan vào cơ thể của anh.
Khoảnh khắc đó cô rất kháng cự cái ôm của anh, bởi vì anh tới quá trễ, cho nên cô ra sức giãy giụa muốn đẩy anh ra xa, cô cảm thấy người đàn ông này thật sự quá không biết xấu hổ, lúc này rồi mà còn đến trêu chọc cô. Nhưng cô đánh giá thấp quyết tâm và sức mạnh của Từ Nghi, mặc cho cô đánh mạnh thế nào anh cũng không buông tay. Cô đành phải từ bỏ, bởi vì không còn hơi sức đẩy anh ra nữa, không còn hơi sức kiềm nén nước mắt nữa nên tất cả ấm ức trong khoảng thời gian này cứ thế tuôn trào, cô khóc trong ngực anh.
Những tiếng động bên ngoài này vẫn ảnh hưởng đến mẹ đang ngủ chập chờn, cô đẩy anh ra, hết