Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1983 lượt.
Nghi khẽ nhíu mày:
“Thời gian ngắn như vậy hoàn toàn không kịp khôi phục thể lực.”
“Đây có lẽ là ý đồ của họ, muốn xem thử khả năng chịu đựng của các cậu rốt cuộc cao đến mức nào. Tuy nhiên cũng có lợi, thời gian ngắn, thân thể vẫn còn quen với huấn luyện cường độ cao, có lợi trong việc giữ vững cảnh giác và phát huy trình độ.” - Cố Hoài Việt ngẩng đầu nhìn anh - “Thế nào, chuẩn bị xong chưa?”
Từ Nghi hơi nhếch môi, cười giễu:
“Nào có thời gian chuẩn bị chứ.”
Cố Hoài Việt cũng cười: “Sư đoàn trưởng chúng ta luôn nói thời bình chính là thời chiến, khả năng chịu đựng cũng là vốn tích luỹ, không phải lâm trận mới mài gương. Anh tin tưởng cậu, cậu buông bỏ gánh nặng trong lòng, dốc hết sức chú tâm là được.”
“Vâng, tham mưu trưởng.”
Từ Nghi đứng nghiêm, chào theo nghi thức quân đội.
Buông bỏ gánh nặng trong lòng. Lúc anh làm chính trị viên cũng thường nói câu này, nhưng nếu thật sự nói được làm được thì có lẽ người ta không bao giờ có gì phiền não nữa rồi.
Rời khỏi văn phòng Cố Hoài Việt, Từ Nghi nhìn bầu trời đêm sau trận tuyết rơi, khẽ thở ra một hơi. Không khí tươi mát khiến đầu óc chưa được nghỉ ngơi trong hai mươi bốn giờ tỉnh táo hơn chút. Nhưng nỗi mệt mỏi chưa hề tan đi, anh biết, tối nay nhất định phải ngủ, dù là ngủ không được.
Trưa ngày hôm sau Chử Điềm trở về thành phố B, cô không đến nhà Hà Tiêu mà về thẳng khu gia thuộc. Tuy biết trước trong nhà không có ai, nhưng trong lòng Chử Điềm vẫn cảm thấy trống vắng. Đặt hành lý xuống, cô dạo một vòng trong phòng khách, phát hiện một tờ giấy nhỏ đặt dưới điều khiển từ xa trên bàn trà, phía trên rõ ràng là chữ viết của Từ Nghi.
“Điềm Điềm!
Trong tủ lạnh có thức ăn đã nấu sẵn, trước khi ăn hâm lại. Tự chăm sóc mình cho tốt, lần này thời gian không quá lâu, anh sẽ tranh thủ về sớm một chút. Chuyện đã hứa với em, anh sẽ không quên.”
Nhìn chằm chằm con chữ này vài phút, Chử Điềm bĩu môi, bỏ lại chỗ cũ.
Cả con đường bụi bặm mệt mỏi, Chử Điềm mệt đến mức ngay cả bả vai cũng không nâng lên nổi. Xốc lại tinh thần đi tắm nước nóng, sau khi ra ngoài cô vừa lau tóc, vừa tìm quần áo trong tủ. Đầy cả tủ, chọn hoa cả mắt, tiện tay kéo ra một bộ từ bên dưới, không cẩn thận kéo theo mấy bộ quần áo đã gấp chỉnh tề phía trên xuống. Cô vội vàng cúi người nhặt lên, lúc nhìn thấy một bộ trong đó thì khựng lại.
Đó là một bộ quân phục màu xanh da trời, cô rất chắc chắn trước đây chưa từng thấy trong tủ quần áo. Chử Điềm thoáng nghĩ lại, ngẩng đầu đếm số thùng đặt trên tủ, quả nhiên thiếu một cái. Chử Điềm lập tức bừng tỉnh, cũng chẳng quan tâm đến việc nhặt những bộ quần áo vương vãi dưới đất, chạy khắp các căn phòng, chẳng bỏ cái nào tìm xem có vật thể lạ xuất hiện hay không.
Cô nhanh chóng tìm được bốn mô hình máy bay trên bệ cửa sổ phòng ngủ phụ. Chúng chỉnh tề đặt nơi đó, tựa như có thể kéo cần lái cất cánh bất cứ lúc nào. Trong két sắt có một quyển chứng nhận màu đỏ, phía trên in sáu chữ lớn mạ vàng: Chứng nhận học viện xuất sắc. Trong chiếc hộp nhỏ bên cạnh đặt một tấm huy chương tương ứng. Cuối cùng cô trông thấy cuốn album kia trên giá sách.
Chử Điềm kiễng chân, lấy cuốn album xuống. Cô phủi nhẹ bìa dưới, chăm chú nhìn thấy mấy chú mèo con đáng yêu trên bìa, nhưng chần chừ không dám mở ra. Cô cảm thấy nhịp tim mình bắt đầu gia tốc, cô không nghĩ ra tại sao Từ Nghi lại muốn mở chiếc thùng đã phủ đầy bụi từ xa xưa này, lại vì sao phải bày trí từng món một. Có thứ gì đó hiện lên từng nét sống động trong đầu, nhưng cô vẫn không bắt được đầu mối kia.
Đúng lúc này điện thoại trong phòng khách bỗng vang lên. Chử Điềm như đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mơ, trái tim đập mãnh liệt, lập tức chạy đi nghe điện thoại.
“Từ Nghi, mau đến bệnh viện đi, ba con đã xảy ra chuyện rồi.”
Là tiếng của cô út Phó Dục Ninh. Chử Điềm kinh hoàng:
“Cô út, Từ Nghi không có nhà, có nhiệm vụ khẩn cấp nên anh ấy bị gọi về đơn vị rồi. Ba sao vậy ạ?”
Phó Dục Ninh “À” một tiếng:
“Điềm Điềm hả con?”
“Là con ạ.”
“Con đang ở nhà hả?” - Phó Dục Ninh cảm thấy vô cùng may mắn nói - “Vậy đến đây đi. Ba con gặp tai nạn giao thông, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện.”
Tai nạn giao thông? Chử Điềm giật nảy mình, cuốn album từ trong tay rơi bụp xuống đất. Lúc này cô đã sớm chẳng quan tâm đến việc nhặt lên nữa, cúp điện thoại thay bừa bộ quần áo, lập tức lái xe đến bệnh viện.
Lúc chạy đến bệnh viện, cấp cứu vẫn chưa xong, Phó Dục Ninh và Tống Khả Như đang chờ ngoài cửa. Phó Dục Ninh vừa liếc mắt đã nhìn thấy cô, vội vàng vẫy tay với cô. Chử Điềm không kịp thở một hơi nào, một mạch chạy đến.
“Cô út, ba thế nào rồi ạ?”
Cầm tay Phó Dục Ninh, Chử Điềm vội hỏi.
“Còn đang cấp cứu, nhưng bác sĩ nói không có nguy hiểm đến tính mạng. Có điều mẹ con hoảng sợ, muốn gọi điện bảo Từ Nghi đến đây.”
Chử Điềm nhìn về phía Tống Khả Như, giờ phút này bà đang lo lắng đi qua đi lại:
“Sao còn chưa cấp cứu xong, thời gian đã lâu như vậy rồi mà?”
Phó Dục Ninh đi đến khuyên bà:
“Chị dâu, ngồi xuống nghỉ một lát đi, anh cả sẽ không có việc gì đâu.”