Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

á hơn chút nào chưa ạ?”
“Khá hơn một chút rồi, dạo này không ở bệnh viện nữa mà đã về nhà.” - Mạnh Ngọc Hòa nói, đột nhiên cười, vì vậy nếp nhăn trên trán càng rõ ràng thêm - “Còn chưa kịp nói xin lỗi cô vì chuyện lần trước.”
Chử Điềm sửng sốt, có phần lúng túng:
“Bác Mạnh, cháu không phải có ý này…”
Không phải cô nói ra là chờ ông nói xin lỗi. Nhưng Mạnh Ngọc Hòa giơ tay ngắt lời cô:
“Sở dĩ giải thích với cô là vì tôi biết, nhà chúng tôi, dù là tôi, Phàm Phàm hay mẹ của nó đều không có tư cách trách cô và Từ Nghi.”
Chử Điềm: “…”
“Thời gian tôi biết Từ Nghi không phải là ngắn, cậu ấy là một đứa trẻ tốt, vẫn luôn là vậy. Tôi hồ đồ, suýt nữa vì tâm tư của mình mà phá hủy cậu ấy. Nhưng đứa trẻ này không hồ đồ, cậu ấy biết mình muốn gì, nên đi đường ra sao.” - Mạnh Ngọc Hòa thở dài - “Cho nên ba cô mắng tôi rất đúng, tôi thật sự quá ích kỷ.”
Chẳng biết tại sao, Chử Điềm đột nhiên cảm thấy lời tự trách của người đàn ông trước mắt này tràn ngập nỗi buồn thương.
“Không nói nữa, đã qua hết rồi.” - Mạnh Ngọc Hòa đội nón lên, ánh mắt ôn hòa nhìn Chử Điềm, tiếng nói cũng hồn hậu mạnh mẽ - “Nếu lão Từ không có gì đáng ngại thì tôi không vào thăm ông ấy đâu. Tôi thật sự không có mặt mũi nào để gặp ông ấy cả, phiền Tiểu Chử cô thay tôi nói một tiếng là được rồi.”
Chử Điềm khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn ông rời đi. Thật ra cô có rất nhiều lời muốn hỏi Mạnh Ngọc Hòa, là về Từ Nghi. Nhưng cũng có lẽ do lưng ông đã bị đè ép đến mức quá còng, cô không nên đào khoét nỗi đau của ông ấy nữa. Với lại cuối cùng trước sau đều là chuyện của giữa cô và Từ Nghi, không liên quan đến bất cứ ai, bao gồm cả Mạnh Phàm.






Vội vã ăn vài miếng ở quán cơm ngoài bệnh viện, Chử Điềm lại chạy về phòng bệnh. Lúc chạy đến Tống Khả Như đang nổi giận, đến gần nghe rõ mới biết được bà bực mình vì Từ Nghi.
“Rốt cuộc công việc bận đến mức nào chứ? Chị không tin! Quân giải phóng có hai trăm hai mươi vạn, thiếu một mình nó cũng đâu có gì là không được đúng không?”
Phó Dục Ninh khuyên bà:
“Việc gì phải tức giận với nó vì chuyện này. Bây giờ nó đang bận việc, không nghe điện thoại được nên mới không đến đây. Nếu như nó biết có thể để mặc anh cả không lo sao?”
“Ai mà biết được chứ? Đâu phải em không biết nó luôn giận dỗi bọn chị.”
“Trước khi đi anh ấy nói có nhiệm vụ khẩn cấp, không tiện mang theo điện thoại di động, nên bây giờ gọi cho anh ấy chắc chắn cũng không ai nghe.”
Tống Khả Như im lặng, Phó Dục Ninh thấy thế cười khẽ đứng lên nói với Từ Kiến Hằng:
“Anh cả, anh dưỡng bệnh cho tốt, buổi tối em còn có tọa đàm nên đi trước đây. Ngày mai lại đến thăm anh.”
Từ Kiến Hằng dặn dò bà trên đường lái xe cẩn thận, Chử Điềm theo sau tiễn bà xuống lầu. Phó Dục Ninh vốn không thích ai đưa tiễn, nhưng lần này đúng lúc bà có việc cần nói với Chử Điềm. Hai người sóng vai đi đến đầu cầu thang, bà khoác thêm áo khoác ngoài, vừa làm bộ như lơ đãng hỏi thăm:
“Có phải con cãi nhau với Từ Nghi hay không?”
Chử Điềm:
“… Sao cô biết ạ?”
Phó Dục Ninh cười, tia nắng chiếu xuyên cửa sổ soi lên chiếc cằm hơi nâng lên của bà tạo ra một góc độ xinh đẹp và dịu dàng. Bà không trả lời câu hỏi của Chử Điềm, bởi vì chuyện bị cháu trai điện thoại đánh thức để cố vấn tình cảm cả buổi thật sự quá mất mặt.
“Đừng quan tâm tại sao cô biết được, tính tình thằng nhóc này quả thật cần mài giũa.” - Phó Dục Ninh vỗ vỗ tay cô - “Điềm Điềm, cảm ơn con.”
Chử Điềm: “…”
Mấy ngày Từ Kiến Hằng bị thương nằm viện, gần như ngày nào Chử Điềm cũng đến bệnh viện báo cáo. Tống Khả Như sợ cô quá cực nhọc dặn dò cô không cần thiết mỗi ngày đều đến. Ngoài miệng Chử Điềm vâng dạ nhưng vẫn không để lỡ buổi nào.
Dù từ lúc kết hôn đến nay không sống chung nhà với ba mẹ chồng, qua lại với nhau cũng không thân thiết, nhưng trong lòng cô vẫn nhớ đến điều tốt đẹp của hai vị trưởng bối này. Dù quan hệ của Từ Nghi và ba mẹ thế nào đi nữa, đó đều là chuyện giữa họ, nhìn từ lập trường của cô, ít ra bây giờ họ vẫn quan tâm rất nhiều cho cô và Từ Nghi, cũng chưa từng làm khó cô. Cho nên với bổn phận làm dâu, theo lý cô nên tận hiếu. Cũng bởi vì thái độ này của cô, mấy ngày tiếp theo họ cư xử với nhau càng thêm hài hòa.
Thứ Bảy, Chử Điềm thức dậy từ sớm. Bởi vì trên đường hơi ùn tắc nên lúc đến bệnh viện Từ Kiến Hằng đã ăn sáng xong, đang ngồi đó đọc báo. Một tay cầm báo, đeo cặp kiếng lão, trông hết sức vất vả.
Vừa ngước mắt đã nhìn thấy Chử Điềm đến, ông thả lỏng, cười nói với cô:
“Hôm nay thời tiết khá đẹp, có lạnh không con?”
“Trời trong, mặc áo khoác đã đủ ấm rồi ạ.” - Chử Điềm thấy ba chồng ở trong phòng buồn chán liền đề nghị - “Ba, con đẩy ba ra ngoài một chút, hít thở không khí trong lành nhé?”
Từ Kiến Hằng nghe vậy vô cùng vui mừng đặt báo xuống:
“Cũng tốt, cả ngày cứ chết dí trong phòng, không có bệnh cũng ngột ngạt đến có bệnh.”
Chử Điềm cười, lấy áo khoác choàng lên người Từ Kiến Hằng, lại bảo nhân viên chăm sóc dìu ông đến xe lăn, đẩy xe lăn xuống lầu, đế