Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.
m được Từ Nghi thì vị thượng úy bộ binh “có chút cá tính” này đang ngồi một mình trên ngọn núi nhỏ ở trụ sở huấn luyện băng bó vết thương. Anh ta đi đến, tìm một vị trí ngồi gần đó, ném đồ trong tay đến.
Từ Nghi bị ném trúng, thấy rõ ràng đồ anh ta ném đến thì vô cùng lịch sự nói tiếng cảm ơn.
Xem ra người này cũng không khó chung đụng, thượng úy Lý cười cười hỏi:
“Sao lại bị thương?”
“Quên rồi.” - Từ Nghi nâng cánh tay, mượn ánh đèn pha xem xét vết thương - “Diễn tập xong mới phát hiện.”
“Đúng vậy đó.” - Thượng úy Lý cảm thán một tiếng, nằm sải tay chân ở nơi đó. - “Đã tham gia diễn tập ai còn lo đau nữa chứ.”
Anh ta nằm nghiêng, nhìn dáng vẻ Từ Nghi nghiêm túc băng bó vết thương, không nhịn được nói:
“Có điều thật sự không nên nói ra, trận chiến này đánh rất sảng khoái, bình thường làm sao có cơ hội thay phiên ngược đãi sáu đại quân khu chứ.”
“Bây giờ sảng khoái, anh không nghĩ đến khi trở về thì phải làm sao à?”
Nếu như anh nhớ không lầm, người anh em này đến từ trung đoàn lục quân không quân quân khu J thì phải? Lúc này quân khu J đã hoàn toàn bi hùng rồi, hai tay hư thực không luyện giỏi, hai đường bộ binh và thiết giáp cũng bị chặt đứt, cuối cùng phát huy thế tiến công trên tinh thần dã chiến chân đất, vẫn là thua thê thảm. Trong chuyện này một phần công lao rất lớn thuộc về lực lượng hỏa lực trên không mạnh mẽ của Lam Quân.
Thượng úy Lý trái lại chẳng quan tâm:
“Bản thân đã nằm ở đây rồi còn nghĩ đến chuyện trở về làm sao à?”
Từ Nghi cười khẽ:
“Khẳng định như vậy chắc chắn có thể ở lại à?”
“Không ở lại được cũng phải ở lại, dù sao tôi không có mặt mũi trở về trung đoàn lục quân không quân nữa.” - Thượng úy Lý hỏi ngược lại anh - “Còn cậu?”
Từ Nghi nhìn cánh tay mới vừa được băng bó, lắc đầu:
“Không biết.”
“Không phải chứ người anh em?” - Thượng úy Lý khó tin bò dậy - “Chuyện này còn có gì mà do dự chứ? Chúng ta đến đây chịu khổ là vì cái gì? Không phải vì cái lon đeo trên cánh tay của đám người kia sao?”
Quả thật nếu như đặt vào trước kia, thật đúng là không có gì để do dự. Nhưng bây giờ Từ Nghi nhìn lại một tuần đã qua này, thế nhưng lại xa xôi như những năm quá khứ đó. Giống như chưa từng có lý tưởng gì, cũng chưa từng không cam lòng, giống như nước biển sau lúc thủy triều xuống, chỉ còn lại gợn sóng lăn tăn.
Từ Nghi cảm thấy trái tim mình chưa từng tĩnh lặng như lúc này, thậm chí anh có cảm giác sáng tỏ thông suốt. Nhìn bông tuyết rơi lả tả, anh đột nhiên trào dâng nỗi kích động. Anh nhớ Chử Điềm, dù chỉ nghe được tiếng nói của cô.
Cho nên anh đứng lên, bước chân nhanh chóng trở về lều. Thượng úy Lý đi theo sau anh, đang suy nghĩ không biết tại sao nửa đêm anh đột nhiên lên cơn, thì thấy anh cầm một chiếc túi đi ra ngoài.
“Người anh em, sao vậy?”
Anh ta kéo Từ Nghi, hỏi.
“Gọi điện thoại.” - Từ Nghi nói cười - “Cho vợ tôi.”
Trung tâm thành phố B cũng đổ tuyết, sau khi kết thúc buổi đào tạo, Chử Điềm rời khỏi phòng khách sạn, thấy trên mặt đất đã đóng lớp tuyết thật dày. Không khí rét mướt nhưng cũng trong lành, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm thấy đáy lòng khoan khoái hơn rất nhiều.
Cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ tối, đã không kịp đến bệnh viện nữa, nên cô chuẩn bị về nhà trước. Quay đầu lại tạm biệt các đồng nghiệp, một mình Chử Điềm đi bộ đến bến chờ xe buýt. Có đồng nghiệp tốt bụng nói đưa cô về nhà nhưng lại bị cô nhã nhặn từ chối từng người một.
Dù sao về đến nhà cũng chỉ có một mình, không có ý nghĩa gì hết, chi bằng ngồi xe buýt chậm rãi lắc lư trở về, ngắm cảnh tuyết rơi cũng coi như tao nhã.
Lời nói của Cố Hoài Việt như viên thuốc định tâm dành cho cô. Nhưng tâm trạng chẳng hề theo đó nhẹ nhõm là bao, cô chỉ lo lắng, sợ rằng Từ Nghi mượn chuyện này trốn tránh cô. Nghĩ lại, nếu anh thật sự trốn tránh thì lời nói trong điện thoại ngày đó tính là gì? Không muốn nói nhưng phải nói. Thật ra thì cô sợ nhất chính là Từ Nghi buộc lòng phải làm vậy, sợ cô rối rắm quá mức làm rạn nứt tình cảm giữa họ.
Hít sâu một hơi, cô cảm thấy điện thoại trong túi rung lên, lấy ra xem, thì ra là đồng nghiệp gọi đến hỏi cô đã về đến nhà chưa. Trò chuyện qua loa vài câu, xe buýt đã đến, Chử Điềm luống cuống tay chân lấy thẻ xe buýt ra quẹt thẻ lên xe. Sau một phen lộn xộn, cuối cùng cô tìm được một vị trí ngồi xuống, đầu bên kia điện thoại, đồng nghiệp cũng đã cúp máy.
“Trải qua hai năm, thật ra anh đối xử với em không hề tốt. Trước khi kết hôn, em theo đuổi anh, anh trốn tránh em, tất cả mọi người đều nói anh không biết điều, cô gái xinh đẹp như vậy mà không cần. Sau khi kết hôn, anh thường xuyên vắng nhà, để em lại một mình, không thể nào chăm sóc em, còn thường khiến em chịu ấm ức. Đôi khi chính anh cũng nghĩ, anh thật sự là một tên khốn vô sỉ.”
Nghe đến đây, cảm giác chua xót lại ùa đến. Có chút ấm ức nếu như chỉ có mình cô biết có lẽ vẫn có thể nén nhịn. Nhưng nếu thốt ra từ miệng người khác, nhất là người cô quan tâm, như vậy nỗi buồn này sẽ được