Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
Trận tuyết này trút liên tục hai ngày hai đêm, mặt đường quả thật đóng một lớp dày. Ngày thứ ba tuyết ngừng rơi, không khí hết sức trong lành, ánh dương le lói trên rặng mây dày nặng cuối chân trời, rốt cuộc thời tiết đã có chút dấu hiệu chuyển thành quang đãng.
Sáng sớm, sư đoàn A đã bắt đầu bận rộn. Đơn vị nào cũng khí thế ngun ngút quét tuyết trong khu vực mình phụ trách. Tranh thủ lúc tập thể dục buổi sáng dọn dẹp hết tuyết đọng tại doanh trại, không chỉ quét dọn đường đi, ở giữa thao trường còn xuất hiện những người tuyết hình dáng khác nhau. Người không biết còn tưởng rằng có vị lãnh đạo nào đến kiểm tra nữa. Thật ra những chuyện này đều chuẩn bị cho liên hoan văn hóa quân doanh sắp đến.
Lần đầu tiên sư đoàn A tổ chức liên hoan văn hóa quân doanh, nên toàn thể binh lính đều rất tích cực, xắn tay áo lên nóng lòng muốn thử, đợi bữa sáng kết thúc ở võ đài trên thao trường. Những gia quyến tùy quân lại càng hưng phấn, bởi vì lãnh đạo sư đoàn phê chuẩn, nhằm khiến không khí sinh động, hôm tổ chức liên hoan văn hóa có thể mời người nhà đến quân doanh.
Lúc Từ Nghi đi vào nơi huấn luyện, cả văn phòng đang trò chuyện rôm rả.
Tham mưu Trương nói:
“Về khi nào thế?”
Từ Nghi khẽ mỉm cười:
“Tối hôm qua.”
“Kết quả chiến đấu thế nào?” - tham mưu Trương ân cần hỏi thăm, tinh mắt nhìn thấy vết thương trên cánh tay Từ Nghi, vội hỏi - “Xảy ra chuyện gì, còn bị thương hả?”
“Không có gì đáng ngại” - Từ Nghi giơ giơ cánh tay, hời hợt nói - “Vết thương nhỏ thôi.”
“Diễn tập kết thúc mới trở về, xem ra đại đội đặc chủng này không thành vấn đề gì rồi hả? Đồng chí Từ Nghi đội viên đặc chiến tương lai của quân ta?”
Tham mưu Trương kề sát vào anh, nói đùa. Từ Nghi đi đến máy nước nóng rót cốc nước, chẳng nhìn anh ta mà đáp:
“Thừa sức xử lý anh thôi.”
Tham mưu Trương cười ha ha:
“Xem cậu ngông cuồng kìa.”
Nhìn ra Từ Nghi không muốn nói chuyện nhiều, tham mưu Trương chuyển đề tài, hỏi:
“Từ Nghi, nghe nói cậu đã kết hôn rồi. Sao đây, hôm nay vị kia nhà cậu có đến không?” - anh ta vừa nói vừa nháy mắt với tham mưu Vương - “Mấy ông anh này còn muốn gặp đấy.”
Cánh tay Từ Nghi thoáng run lên, nước vừa rót đầy sánh ra một nửa, làm bỏng mu bàn tay anh. Khẽ nhăn mày lại, anh đặt cốc nước xuống, lấy khăn lông lau tay. Cánh tay đang bị thương, nên một tay khó tránh khỏi có chút bất tiện. Quay người lại, thấy tham mưu Vương và tham mưu Trương nhìn mình với ánh mắt lấp lánh nhiệt liệt liền nhớ ra vẫn chưa trả lời câu hỏi của bọn họ. Từ Nghi cười cười đáp:
“Không biết.”
“Không biết?”.
Hiển nhiên tham mưu Trương không tin, còn định hỏi thêm thì nghe thấy một tiếng còi quen thuộc vang lên. Hai vị tham mưu trong văn phòng bật dậy khỏi ghế, vội chạy đến bên cửa sổ nhìn ra, quả nhiên là tuyến xe khu gia thuộc đã đến. Họ chẳng quan tâm đến Từ Nghi nữa, kêu to con trai đến liền xuống lầu đón người.
Văn phòng thoáng yên tĩnh trở lại. Từ Nghi từ từ uống hai hớp nước đi đến bên cửa sổ. Nhìn từ nơi này ra ngoài, có thể thấy rõ tuyến xe gia thuộc dừng trước tòa nhà trụ sở và lần lượt từng người nhà xuống xe. Từ Nghi lặng lẽ đếm số, đến cuối cùng vẫn không thấy Chử Điềm.
Trái tim vốn có chút lo lắng lại nổi lên gợn sóng, Từ Nghi ngửa đầu uống cạn phần nước còn lại trong cốc.
Hai ngày rồi, từ lúc anh gửi những tin nhắn thoại kia cho cô đến nay đã qua hai ngày rồi, nhưng lại như đá ném xuống biển, không nhận được bất cứ hồi đáp nào của Chử Điềm. Gọi điện thoại không nhận, gửi tin nhắn không trả lời, khiến cho anh đang ở trụ sở diễn tập sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Trong lòng không ngừng suy đoán, có chỗ nào nói không đúng hoặc không tốt lại chọc giận cô rồi sao?
Tối qua trở về sư đoàn, vốn định sáng sớm hôm nay có xe liền lập tức về nhà. Tuy nhiên anh nhớ lại lần trước đã từng nhắc với cô hoạt động này trong điện thoại, nên cố ý gửi tin nhắn hỏi cô có đến không. Đến giờ vẫn chưa nhận được hồi âm.
Từ Nghi cảm thấy hối hận. Anh không nên do dự mà phải lập tức trở về. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, điện thoại văn phòng liền đổ chuông, là đường dây quân sự chỗ anh ngồi. Từ Nghi không dám trì hoãn vội vàng nhấc máy lên.
“Alo, Điềm Điềm à?”
Anh hỏi, tiếng nói thoáng chút khẩn trương khó lòng nhận ra. Đáp án nhận được lại khiến anh thất vọng, là trưởng ban Lý ở nơi huấn luyện nghe nói anh đã trở về, có ý tìm anh qua nói chuyện. Nói chuyện ư?! Đã vào giờ phút quan trọng này còn nói gì mà nói chứ! Từ Nghi nén cơn kích động muốn chửi thề, dùng sức gác điện thoại.
Tại văn phòng trưởng ban huấn luyện, trưởng ban Lý cười hớn hở thăm dò Từ Nghi. Sáng sớm anh ta đã nghe người ta nói, thượng úy trẻ tuổi nhảy dù đến dưới trướng anh chưa đến nửa năm đó có biểu hiện vượt trội trong đợt diễn tập vừa mới kết thúc. Anh ta vừa vui mừng vừa lo lắng. Vui mừng là dù sao cũng là cấp dưới của mình, nói ra cũng hãnh diện. Lo lắng là sợ không giữ được người.
Thanh niên mà, lòng rất hoang dã. Hơn nữa có thể trải nghiệm mấy năm ở đại đội đặc chủng, sau này muốn phát triển lên nữa cũng dễ dà