Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1941 lượt.
ần, Bệnh viện đa khoa Quân khu vẫn đông người trước sau như một. Từ Nghi băng qua dòng người như dệt cửi, đi thang máy lên tầng mười. Khi đến văn phòng của Phương Triết, đúng lúc anh ta tiễn một bệnh nhân, nhìn thấy anh đến, Phương Triết tỏ vẻ rất bất ngờ.
“Lần này đúng là đã lâu không gặp rồi.”
Anh ta đưa tay đến, Từ Nghi cười bắt tay anh ta, hai người trò chuyện đôi câu liền đi thẳng vào vấn đề chính.
“Đến vì Mạnh Phàm sao?” - Phương Triết nhìn anh - “Đúng lúc có chuyện muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì?”
“Là như vậy, mấy hôm trước bác trai Mạnh Ngọc Hòa đến kiểm tra các hạng mục mẫu cấy ghép, hôm qua nghe đồng nghiệp khoa thận nói đã có kết quả, đều đạt chuẩn, phù hợp với điều kiện cấy ghép.”
“Đây cũng coi là một tin tốt.”- tinh thần Từ Nghi vì đó mà phấn khởi - “Bao giờ có thể làm phẫu thuật?”
Nhưng Phương Triết không lạc quan như anh, anh ta thận trọng nói:
“Bác trai nhiều năm chăm sóc Mạnh Phàm như vậy, cơ thể đã gần như suy kiệt, tình trạng sức khỏe cũng không tốt. Cho nên nếu muốn hiến thận, người nhà họ Mạnh vẫn có chút do dự.”
Từ Nghi nghĩ, người do dự này có lẽ là Chương Hiểu Quần rồi. Theo hiểu biết của anh về Mạnh Ngọc Hòa, nếu như có thể cứu con gái, bắt ông lên núi đao cuống chảo dầu ông cũng không chần chừ. Nhưng Chương Hiểu Quần thì không, đối với bà, chồng và con gái quan trọng như nhau, bà rất khó đưa ra chọn lựa.
“Mấy ngày qua là ai đến trông?” - Từ Nghi hỏi.
“Bác trai. Bác gái về quê lấy tiền rồi.”
Nói như vậy anh đến đúng lúc. Từ Nghi thầm suy nghĩ nói:
“Tôi qua đó xem thử.”
Hai người cùng đi khỏi phòng bệnh nội khoa. Đến trước phòng bệnh Mạnh Phàm, Từ Nghi dừng bước. Phương Triết lúc đầu hơi kinh ngạc, trong nháy mắt lại hiểu rõ.
“Thấy cậu bình tĩnh như vậy tôi còn tưởng rằng bây giờ cậu đã dám gặp cô ấy rồi.” - Phương Triết cười chỉ anh, nói - “Có điều tình trạng tinh thần của Mạnh Phàm hiện tại đã khá hơn lúc trước một chút, đau đớn thể xác luôn có thể khiến người ta tỉnh táo rõ ràng hơn.”
“Dù như vậy tôi cũng không thể gặp chị ấy.” - nhìn vào trong qua cửa sổ nhỏ trên cửa phòng, Từ Nghi khẽ nói - “Phiền cậu mời bác Mạnh ra đây đi.”
Phương Triết thở dài một hơi, khẽ gõ vài cái lên cửa, đẩy vào. Bất ngờ, trong phòng bệnh chỉ có một mình Mạnh Phàm, không thấy bóng dáng Mạnh Hòa Ngọc đâu cả. Phương Triết đến trạm y tá trực ban hỏi cũng không ai biết ông đi đâu. Anh ta nhìn Từ Nghi, hỏi:
“Cậu có số điện thoại của bác trai không? Có thể thử gọi một cú.”
Từ Nghi ngẫm nghĩ rồi lắc đầu:
“Tôi đợi ở đây thêm chút nữa.”
Phương Triết thấy anh đã quyết định thì không nói gì thêm nữa: “Vậy tôi đi trước đây, có chuyện gì liên lạc qua điện thoại.”
Từ Nghi gật đầu, sau khi đưa mắt nhìn anh ta rời đi, anh ngồi xuống băng ghế cách phòng bệnh Mạnh Phàm không xa. Nguyên do lựa chọn ngồi ở đây là bởi vì trong long anh biết rõ, Mạnh Ngọc Hòa không phải là người có thể bỏ lại Mạnh Phàm đi lâu, có lẽ có việc gì gấp cần làm mới phải rời đi. Vì vậy anh ở ngoài cửa chờ, đúng lúc có thể trông chừng Mạnh Phàm thay ông.
Từ Nghi tựa đầu về vách tường phía sau, từ từ nhắm hai mắt lại. Vốn nghĩ nhân thời gian này nhắm mắt dưỡng thần, nhưng cơn mệt mỏi do huấn luyện mấy ngày liên tiếp giờ phút này lại ùn ùn kéo đến, mí mắt trở nên càng lúc càng nặng. lúc chịu đựng không nổi sắp ngủ thiếp đi, điện thoại di động đột ngột vang lên, mở ra xem, là tin nhắn Chử Điềm gửi đến, hỏi anh chuyện ra sao rồi.
Ngón tay tỉ mỉ vuốt nhẹ màn hình, Từ Nghi khẽ cười. Anh đã sớm biết tính tình vợ yêu nhà anh mâu thuẫn chỗ này, trong long lo lắng, nhưng sợ xấu hổ, dứt khoát không đến đây. Thật ra thì có liên quan gì đến cô đâu, tất cả ấm ức và băn khoăn đó cô đều không nên chịu, bởi vì những chuyện đó đều do anh.
Nhắm mắt lại, Từ Nghi gõ chữ vô cùng chậm chạp, trả lời lại: Bác Mạnh có việc đi ra ngoài, anh còn đang đợi.
Nhấn nút xác nhận, tin nhắn vừa mới gửi đi, Từ Nghi lại nhác thấy một người đàn ông mặc áo vải bông màu xám đậm đi về phía này. Nhìn kỹ lại, chính là Mạnh Ngọc Hòa.
Mạnh Ngọc Hòa cũng nhìn thấy anh, lập tức sững sờ tại chỗ, cánh tay không ổn định làm rơi túi nylon xuống đất, táo bên trong ào ào lăn ra ngoài như hạt châu, có mấy quả trong đó lăn đến chân Từ Nghi.
“Có thể ngủ là tốt rồi.” - Từ Nghi khẽ cười - “Ngủ rồi sẽ không suy nghĩ nữa.”
Mạnh Ngọc Hòa cũng cười, cảm thấy anh nói rất có lý. Ông nghiêng đầu nhìn Từ Nghi:
“Lần trước sau khi uống rượu với ba cháu thì bác đã nghĩ sau này có thể cháu sẽ không đến nữa. Chính bản thân bác nghĩ đến chuyện quá khứ cũng khó tránh khỏi cảm thấy hoang đường.”
Vẻ mặt Từ Nghi lại vô cùng bình tĩnh:
“Bác trai, hôm nay chúng ta không nói chuyện này. Cháu đến là để muốn gửi bác một vật.” - anh nói, từ từ lấy phong bì đựng thẻ ngân hàng ra đưa cho Mạnh Ngọc Hòa, bên trong là tấm thẻ anh mới làm, chuyển hết tiền hai thẻ lúc trước vào đây - “Ở đây có chút tiền, bác cầm lấy chữa bệnh cho chị Mạnh Phàm trước, mật khẩu là sáu số một.”