Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1945 lượt.
g, bây giờ cũng không khỏi nhá nhem ý thoái lui.
Gần đến cuối năm, nhân sự công ty Tây Đinh xảy ra thay đổi nho nhỏ. Chử Điềm vẫn không chú ý lắm, nhưng bên cạnh có Phùng Kiêu Kiêu biết hết chuyện bà tám, sáng sớm đã loan tin Triệu Hiểu Khải xin nghỉ cho cô biết. Đã lâu không có nghe ai nhắc đến một cái tên Triệu Hiểu Khải này nữa, Chử Điềm suy nghĩ một hồi mới nhớ ra anh ta trông như thế nào.
“Anh ta xin nghỉ rồi hả?”
“Đúng vậy đấy.” - vẻ mặt Phùng Kiêu Kiêu tràn ngập nỗi kích động nhiều chuyện - “Cậu biết tại sao xin nghỉ không? Nghe nói là dan díu với một nữ đồng nghiệp cùng bộ phận, kết quả bị chồng của nữ đồng nghiệp kia bắt gian tại giường, chặn anh ta lại đánh một trận, còn tố cáo đến công ty chúng ta. Có nhân viên như vậy ông tổng chúng ta cũng mất hết mặt mũi, sớm bảo anh ta cút đi, thưởng cuối năm cũng không có phần anh ta mà.”
“Con bé này…” - nhưng lại không nói thêm gì nữa.
“Cô út, cô cứ chuyển nguyên lời cho ông ta, ông ta nghe thấy đương nhiên sẽ hiểu ý con.”
Nói xong Chử Điềm liền cúp điện thoại. Chử Điềm biết tật mềm lòng của mình không thay đổi được, nên nói lời này chỉ là vì để cho Chử Ngật Sơn đừng lo lắng cho cô và Từ Nghi. Về những thứ khác, trong lòng cô cũng biết rõ, đời này cô không thể nào tha thứ cho ông được.
Hôm đó trước khi tan sở, Chử Điềm đột nhiên nhận được điện thoại của ba chồng. Trước đây ông rất ít gọi điện thoại cho cô, nên cô vội vàng nghe máy. May mà không có chuyện gì, ông gọi đến chỉ hỏi cô buổi tối có rảnh không, bà chồng con dâu cùng nhau ăn bữa cơm. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng Chử Điềm vẫn nhận lời. Ra khỏi tòa nhà công ty đã nhìn thấy xe ba chồng cô cử đến đón.
Bữa cơm này ăn ở nhà hàng tư nhân, chay mặn phối hợp, thanh đạm vừa phải, rất thích hợp khẩu vị hiện nay của Chử Điềm. Cô mang thai đến giai đoạn này chính là lúc ăn nhiều. Hơn phân nửa món được gọi đã vào bụng cô, ăn đến cuối có chút ngượng ngùng.
Từ Kiến Hằng không ăn nhiều, nhìn cô ăn ngon miệng như vậy gương mặt ông hiện lên ý cười hiền hòa:
“Thời gian trước thấy con ăn gì đều nôn ra hết, bây giờ thấy con có thể ăn uống, ba cũng an tâm.”
“Còn phải cảm ơn ba đã đưa con đến đây ăn ngon như vậy.”
Từ Kiến Hằng thưởng trà, nhìn cô ăn xong mới thong thả cất lời:
“Thật ra hôm nay đưa con ra ngoài cũng có việc muốn hỏi con.”
Chử Điềm đang chờ đợi việc này, lập tức lau sạch miệng, ngồi đoan chính:
“Ba nói đi ạ.”
Từ Kiến Hằng bị cô làm cho buồn cười:
“Cũng không phải chuyện lớn gì, là hôm trước mẹ con nói với ba, bà nói mấy hôm trước bà nhận được tin nhắn trên điện thoại, thông báo với bà một trăm nghìn trong thẻ của bà đã chuyển đi. Tấm thẻ này chính là tấm lúc trước cho bọn con.” - ông nhìn vẻ mặt căng thẳng của Chử Điềm, giọng nói lập tức hòa dịu - “Đừng khẩn trương, tiền này cho các con thì các con cứ dùng. Có điều con cũng biết Từ Nghi rồi đây, lúc trước vẫn không chịu lấy tiền trong nhà, đây là lần đầu tiên đụng đến thẻ của mẹ các con, mà còn vừa dùng đã lấy số tiền lớn như vậy. Mẹ con nói với ba sợ rằng hai con gặp phải việc khó khăn gì cần dùng tiền gấp, lại không dám nói với ba mẹ sợ ba mẹ lo lắng.”
Chử Điềm mím chặt môi, vẻ mặt bắt đầu nghiêm túc hiếm có. Từ Kiến Hằng thấy thế lập tức hỏi:
“Có phải xảy ra chuyện gì hay không?”
Chử Điềm nhìn vào đôi mắt sắc bén của Từ Kiến Hằng, trong lòng biết không thể gạt ông được. Cô nghĩ ngợi, rồi lấy can đảm nói hết chuyện bệnh tình Mạnh Phàm và chuyện cho Mạnh Ngọc Hòa vay tiền với ông.
Từ Kiến Hằng nghe xong im lặng. Đương nhiên Chử Điềm biết gút mắc trong lòng ông, thấy ông không nói lời nào, cô nghĩ ngợi bổ sung vài câu:
“Ba, thật ra chuyện này là do con đề xuất. Có điều tiền hai chúng con cộng lại không được nhiều như vậy nên mới đụng vào tiền trong thẻ.”
Từ Kiến Hằng hồi phục lại tinh thần, thấy vẻ mặt thấp thỏm bất an của cô, ông không khỏi cười cười rồi “Ồ” một tiếng:
“Ba biết rồi.”
Biết, biết gì chứ? Chử Điềm ngơ ngác.
Tuy nhiên Từ Kiến Hằng không nói thêm nữa, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ tính tiền liền rời khỏi nhà hàng về nhà. Trước khi chuẩn bị đi ngủ cũng không có nói với cô lấy một câu nào nữa.
Nhưng Chử Điềm hoàn toàn không ngủ được, cô nằm trên giường ôm bụng cũng không thể trằn trọc trở mình, thật sự không trút được nỗi lòng liền gửi tin nhắn Weixin cho Từ Nghi.
Tiểu Điềm Điềm: Ông xã ơi, tiêu rồi, không chịu được áp lực của ba, em đã nói hết vụ kia cho ba biết rồi…
Buổi sáng hôm sau gửi Weixin, Chử Điềm vừa thức dậy đã nghe thấy tin ba chồng đi ra ngoài, lúc đó liền cuống cuồng. Không dám biểu hiện gì ở trước mặt mẹ chồng Tống Khả Như, trở về phòng gọi điện thoại cho Từ Nghi nhưng không ai nghe máy. Quả thật lòng Chử Điềm như lửa đốt, đành phải hi vọng ông đi ra ngoài là vì chuyện khác.
Tuy nhiên như Chử Điềm suy đoán. Từ Kiến Hằng đi ra ngoài đúng là đến bệnh viện đa khoa Quân khu. Ông bảo tài xế lái chậm, thong thả đi về phía bệnh viện. Khi đến nơi, Chương Hiểu Quần và Mạnh Ngọc Hòa đều ở đó. Hai vợ chồng đi theo bác sĩ ra khỏi phòng bệnh,