XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

uan sát đám lính đang ngồi theo hàng xem tivi phía trước, nói một câu với quản đốc nông trường rồi đứng dậy ra khỏi phòng sinh hoạt. Sau khi đóng cửa lại, mới cất tiếng nói chuyện với đầu bên kia:
"Cố ý giở trò, muốn ăn đòn phải không?"
Chử Điềm cười khúc khích:
"Anh cũng đâu có làm gì được em, em bây giờ là trời cao hoàng đế xa rồi."
Từ Nghi có thể tưởng tượng ra bộ dạng vô cùng đắc ý lúc này của cô ở bên kia. Mỗi tối nông trường chẳng những sắp xếp cho các chiến sĩ xem thời sự, mà còn yêu cầu cấp trên phải tham gia chung. Tối nào anh đều nghiêm chỉnh xem hết từ đầu đến cuối, Chử Điềm ở đây bảy tám ngày cũng biết rõ chuyện này. Cho nên cô mới dám trêu anh ở đầu bên kia điện thoại như vậy. Nhưng anh lại không thể đi xa, lại phải phòng bị người xung quanh nghe thấy, nên nghe điện thoại mà cứ như bị giày vò.
Từ Nghi hắng hắng giọng, nói với Chử Điềm:
"Anh sẽ ghi lại chuyện này, trở về chúng ta sẽ tính toán sòng phẳng."
Anh lại uy hiếp trở về sẽ tính sổ với cô cơ đấy. Nhưng Chử Điềm chẳng hề tức giận, cô thật sự yêu chết cái kiểu giả bộ đứng đắn này của anh. Trêu anh thêm một lát Chử Điềm mới thỏa mãn cúp điện thoại, chuẩn bị nấu cơm. Còn đồng chí phó quản đốc Từ bị Chử Điềm vui vẻ cúp máy lại có chút bi thảm. Anh mở cửa sổ cuối hành lang ra, hóng gió đêm ở nông trường một lúc lâu mới có thể đè nén được ngọn lửa đang bốc lên trong người.
Ngẫm nghĩ lại anh cảm thấy buồn cười, một cô gái xinh đẹp như cô sao lại không hề bị chướng ngại tâm lý giở trò lưu manh với một người đàn ông như anh vậy chứ. Mà anh còn bị cô trêu chọc đến mức có phản ứng. Thật đúng là... khiến người ta không kháng cự được mà!
Mở màn hình điện thoại di động ra, nhìn khuôn mặt cô cười ngọt ngào trên ảnh nền, khóe môi Từ Nghi không thể không khẽ cong lên.






Sáng sớm thứ bảy, Chử Điềm đến đại học Z tham giam khóa huấn luyện. Chín giờ đúng mới vào học, lúc cô đến mới tám giờ ba mươi nhưng trong phòng học đã ngồi kín hơn phân nửa, khiến Chử Điềm khá kinh ngạc.
Chử Điềm chọn chỗ ngồi trên cùng, mới vừa ngồi xuống thì Phùng Kiêu Kiêu cũng đã đến. Tóc tai cô nàng rối bù, có vẻ là dậy trễ chưa kịp chải chuốt, đang cầm bánh bao ăn ngấu nghiến. Lúc thấy Chử Điềm ánh mắt cô ấy bừng sáng.
Cô ấy vất vả nuốt bánh bao đang ngốn đầy trong miệng xuống, nhìn Chử Điềm mặc bộ đồ thể thao màu trắng ngà liền kêu lên:
"Sao mặc đồ teen vậy."
Chử Điềm cột mái tóc thành kiểu đuôi ngựa cao cao, cười rất đáng ghét:
"Cô Phó nhìn khá trẻ nhỉ." - Phùng Kiêu Kiêu nhỏ giọng khen ngợi bên tai cô - "Cậu đoán xem cô ấy bao nhiêu tuổi?"
Chử Điềm đang chăm chú quan sát Phó Dục Ninh, nghe thấy câu hỏi liền trả lời chẳng hề suy nghĩ:
"Chỉ tầm bốn mươi thôi."
"Mới bốn mươi tuổi mà làm giáo sư rồi sao?" - Phùng Kiêu Kiêu cảm thấy khó tin, nhưng quay đầu nhìn lại dáng vẻ của Phó Dục Ninh, cô ấy cảm thấy cũng có thể là vậy.
Dường như Phó Dục Ninh đã quen với việc bị người khác nhìn ngó, bà từ từ đi đến bục giảng, lúc ánh mắt lướt qua Chử Điềm thì hơi khựng lại.
Thấy mình bị bà nhìn chăm chú, Chử Điềm nở nụ cười chào bà. Không biết tại sao mà lòng cô lại nghẹn ứ, nụ cười trên mặt cũng thoáng nét sợ hãi. Tuy nhiên không ngờ lúc đó Phó Dục Ninh dừng bước, bà nâng gọng kiếng, đánh giá Chử Điềm vô cùng nghiêm túc, sau đó mới hắng giọng dịu dàng hỏi:
"Em tên gì?"
"Em ạ?" - Chử Điềm ngơ ngác chỉ chỉ mình - "Em tên Chử Điềm."
"Chử Điềm." - Phó Dục Ninh cúi đầu khẽ lặp lại tên cô giống như xác nhận gì đó. Một lúc lâu sau bà dịu dàng cười với cô - "Tên rất hay."
Trước nụ cười của bà, Chử Điềm như lọt vào sương mù, cô tròn xoe mắt nhìn Phùng Kiêu Kiêu: "Tên của mình hay lắm sao?"
Phùng Kiêu Kiêu: "..."
Hai người nhất trí cho rằng, giáo sư xinh đẹp này đã loạn trí rồi.
Bởi vì khóa học nguồn nhân lực khá dài này liên quan tình hình thực tế của các công ty xí nghiệp, Phó Dục Ninh giảng rất sinh động, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, kết hợp lý luận và thực tiễn khiến người nghe cảm thấy thú vị, có thể đúc kết được kiến thức từ trong đó. Buổi giảng hai tiếng nhanh chóng trôi qua.
Buổi trưa hai người chọn bừa một quán nhỏ ở cổng trường ăn tạm, sau đó tiếp tục lên lớp buổi chiều. Suốt bốn tiếng ròng rã, hai người chỉ ngồi nghiêm nghe giảng thôi đã thấy mệt lử, mà Phó Dục Ninh đứng trên bục giảng chẳng hề mệt mỏi chút nào, có điều tiếng nói đã hơi khàn khàn. Lúc kết thúc, bà còn đứng trên bục đưa mặt nhìn học viên rời khỏi lớp.
Chử Điềm cố ý đi cuối cùng, bởi vì cô muốn nói cảm ơn với Phó Dục Ninh. Không ngờ Phó Dục Ninh vừa nhìn thấy cô đã khẽ cười một tiếng, vẫy vẫy tay với cô.
"Cô Phó." - Lần này Chử Điềm chủ động thân thiện lịch sự chào Phó Dục Ninh.
"Em định về nhà sao?" - Phó Dục Ninh nhìn cô hỏi - "Đi về thế nào?"
"Ngồi xe điện ngầm rồi chuyển xe buýt ạ." - Chử Điềm ngoan ngoãn đáp lời.
"Phiền vậy à..." - Phó Dục Ninh khẽ thở dài - "Nhà ở đâu?"
"... Ở khu phố cũ, đường Phùng Thủy ạ."
"Vậy cũng thuận đường với cô, cô đưa