Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

em đi về một đoạn nhé?"
“…”
Sao cô Phó này lại thân thiết như đã quen từ lâu rồi nhỉ? Chử Điềm thoáng do dự, đang suy nghĩ làm sao từ chối thì nghe thấy bà khẽ cười một tiếng.
"Có phải thấy cô nhiệt tình quá mức không?" - Bà vạch trần ý nghĩ của cô.
Chử Điềm đỏ mặt, sao cô quên mất người trước mặt này là giáo sư chuyên ngành nghiên cứu chứ. Cô ngẫm nghĩ rồi nói:
"Không làm phiền cô, cô Phó, tự em về nhà được, em còn muốn đi dạo một chút."
"Buổi tối em ăn cơm một mình à?" - Phó Dục Ninh bỗng hỏi.
Chử Điềm hơi sửng sốt. Từ nãy giờ cô đâu có nói đến điều này? Sao bà lại biết được? Từ vẻ mặt của cô à?
Nhìn Chử Điềm trố mắt, rốt cuộc Phó Dục Ninh bật cười, không nỡ trêu chọc cô nữa:
"Điềm Điềm, thật sự là con chưa nghe về cô à?"
Vậy mà bà lại gọi cô là... Điềm Điềm?
Chử Điềm nghiêm túc nhìn bà:
"Sếp em cho em biết cô chịu trách nhiệm giảng dạy cho bọn em, những thứ khác em thật sự không biết..."
Tuy Phó Dục Ninh đã dự đoán được nhưng vẫn bất mãn “Hừ” một tiếng:
"Nói như vậy là Từ Nghi chưa hề nhắc gì đến cô trước mặt con à?"
Từ Nghi ư? Sao lại kéo anh vào? Phó Dục Ninh biết Từ Nghi à?
Chử Điềm nheo mắt lại đánh giá Phó Dục Ninh, rốt cuộc nhớ ra:
"Chẳng lẽ cô là cô út làm giảng viên đại học Z mà Từ Nghi nói?"
Phó Dục Ninh hất cằm lên:
"Đúng vậy, cô là cô út của nó, cũng là cô út của con."
"Nhưng mà, họ của cô..."
"Cô theo họ mẹ, cho nên họ Phó."
Chử Điềm hoàn toàn ngây ngốc. Trước khi kết hôn Từ Nghi chỉ nói sơ qua về tình cảnh Từ gia. Lúc đó thời gian gấp rút, không có điều kiện gặp mặt hết từng người. Cô cũng chỉ biết anh có một người cô dạy học ở đại học Z, nhưng không ngờ là siêu đến mức độ này.
Cô nhìn Phó Dục Ninh, không biết nói gì cho phải. Trái lại Phó Dục Ninh đã thu dọn xong đi xuống bục giảng, khoác cánh tay cô cười tít mắt nói:
"Đã sớm nghe nói thằng nhóc đó kết hôn rồi, nhưng nó vẫn chưa rảnh dẫn con đến cho bọn cô gặp, thế mà hôm nay lại bị cô bắt được. Đi thôi, về nhà cho ông xã cô biết mặt.”
Chử Điềm im lặng, trong lòng mắng Từ Nghi cả nghìn lần.
Phó Dục Ninh lái xe, đưa thẳng cô đến một khu cư xá ở phía Tây khu phố cũ. Khu nhà này thoạt nhìn không có gì khác thường, chỉ cần nhìn cây đại thụ cao ngất trời giữa khu là có thể nhận thấy vết tích của thời gian. Có điều là đến gần mới phát hiện ra khu cư xá này là nơi đặc biệt, bởi vì ngoài cửa treo hai tấm bảng nền trắng chữ đỏ. Một tấm là “Khu vực thuộc quản lý của quân đội, không phận sự miễn vào.” Tấm còn lại là “Vệ binh thiêng liêng bất khả xâm phạm.”
Thì ra gia đình cô út cũng là quân nhân à! Chử Điềm nhìn sang có vẻ hơi khó tin.
Phó Dục Ninh trình giấy phép cho cậu lính gác, rồi mới từ từ lái xe vào. Thấy Chử Điềm đang nhìn mình, bà nghiêng đầu khẽ mỉm cười:
"Cô đoán Từ Nghi cũng chưa nói với con, chồng cô là bộ đội phải không?”
Chử Điềm từ từ lắc đầu, Phó Dục Ninh thì cười ha ha.
Chử Điềm: "..."
Phó Dục Ninh dừng xe ở cửa, dẫn Chử Điềm vào căn nhà nhỏ hai tầng trước mặt. Lạ lùng thay, hai lớp cửa đều để mở, Chử Điềm đi theo Phó Dục Ninh vào nhà, còn chưa kịp nhìn ngắm căn nhà kỹ lưỡng thì đã nhìn thấy một người đàn ông ngồi trên ghế salon ở phòng khách.
Trong tay ông bưng một tách trà, đang nhấm nháp thưởng thức. Nghe thấy tiếng bước chân khẽ đi đến, sau khi thấy rõ người vào nhà là ai mới nói:
"Về rồi à?"
Lần này đầu óc Chử Điềm đã nhanh nhạy hơn, cô đoán được người này nhất định là dượng của Từ Nghi. Cũng đúng, có thể quang minh chính đại ngồi trong phòng khách uống trà như vậy ngoại trừ nam chủ nhân thì còn có thể là ai được chứ?
Nữ chủ nhân Phó Dục Ninh liếc nhìn người đàn ông kia một cái, bà im lặng tiện tay vứt túi lên ghế salon, quay người thay giày, lại nhân tiện lấy một đôi dép cho Chử Điềm.
Chử Điềm vừa đổi giày vừa quan sát dượng út qua khóe mắt. Chỉ thấy ông nhìn chằm chằm túi xách trên ghế, lắc đầu khẽ cười, rồi đi đến cầm lên, bỏ đồ rơi ra vào trong túi lại cho bà, đặt ngay ngắn trên ghế salon. Lúc thẳng người dậy, ánh mắt ông giao nhau với Chử Điềm.
Bị phát hiện rồi! Chử Điềm đỏ mặt cười cười với ông.
Dượng út cũng khẽ mỉm cười với cô, sau đó hỏi Phó Dục Ninh:
"Dẫn theo khách trẻ tuổi xinh đẹp như vậy về nhà sao không giới thiệu với anh một chút?"
Lúc này Phó Dục Ninh mới đáp lời ông:
"Chử Điềm, vợ của thằng cháu quý hóa Từ Nghi của tôi, hôm nay gặp khi đi dạy." - Bà nhìn Chử Điềm - "Tối nay ăn cơm ở nhà cô, muốn ăn gì, cô nấu cho con."
Tuy không khí giữa cô và dượng hơi lạ, nhưng lúc đối diện với cô, sắc mặt vẫn vui vẻ, Chử Điềm liền biết không phải nhằm vào cô rồi.
"Món gì cũng được ạ. Con không kén ăn, con giúp cô nhé?"
"Không cần." - Phó Dục Ninh cười - "Lần đầu tiên đến nhà sao lại để con xuống bếp chứ. Chuyện này thằng nhóc Từ Nghi kia mà biết chắc chắn lần sau không dám cho con đến đây nữa đâu."
Hai người đều cười vui vẻ, nhưng người đàn ông bên cạnh lại hơi lúng túng. Ông đi đến, đứng phía sau Phó Dục Ninh, khẽ giật áo bà:
"Không giới thiệu cho anh biết à?"
Phó Dục N