XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

inh quay đầu lại nhìn ông, tuy bà phải ngước lên nhưng không hề giảm khí thế:
"Anh là ai? Ba tháng không về nhà, vừa về đã muốn Điềm Điềm nhà tôi gọi anh là dượng út à? Nằm mơ đi!"
Người đàn ông nhìn dáng vẻ vợ cố tình gây sự của vợ mình, không nhịn được bật cười. Ông ôm vợ, tự giới thiệu với Chử Điềm:
"Chào con, Điềm Điềm. Dượng là dượng út của con."
*
Dượng út tự giới thiệu mình họ Cố tên Trường An.
Cố Trường An - Cái tên này đối với người hâm mộ quân đội nhưng chỉ hâm mộ chồng mình mà nói thật sự chẳng hề gây được chút chấn động nào cả.
Chử Điềm nhìn người đàn ông tuấn tú dong dỏng cao trước mắt, cười đáp lại:
"Con chào dượng út."
Nhìn dáng vẻ Chử Điềm, người đầu tiên cười chính là Phó Dục Ninh. Bà gạt tay Cố Trường An ra, cười nhạo ông chẳng hề nể mặt:
"Nói dượng út là được rồi, còn bày đặt giới thiệu tên mình nữa. Ngoại trừ đám học sinh của ông ra thì có ai biết ông đâu nào? Đúng không Điềm Điềm?"
Chử Điềm lờ mờ đoán được chức vụ của dượng út này không thấp, sức ảnh hưởng không nhỏ. Nhưng cô không biết thật mà, cho nên chỉ cười khúc khích. Đương nhiên Cố Trường An không trách cô, ông vỗ vỗ lưng vợ:
"Giận đủ rồi hả?"
Dĩ nhiên Phó Dục Ninh ngại giận dỗi với ông trước mặt Chử Điềm, tuy hiện tại bà rất giận ông vì một hạng mục mà có thể bỏ nhà đi lâu như vậy, số lần gọi điện thoại về chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Thấy vợ đã nể mặt, Cố Trường An cũng vững lòng hơn, ông nói với Chử Điềm:
"Hai cô cháu cứ trò chuyện đi, buổi tối nay để dượng nấu."
Phó Dục Ninh hơi làm mặt lạnh, sau khi Cố Trường An vào bếp mới phì cười một tiếng, kéo tay Chử Điềm nói:
"Nào, cháu ngồi đợi ở phòng khách chút nhé, cô đi thay quần áo cái đã."
Tranh thủ thời gian Phó Dục Ninh đi thay đồ, Chử Điềm ngắm nghía toàn bộ căn nhà. Ánh mắt rơi vào giá treo quần áo, trên đó có treo một bộ quân trang, cô nhìn kỹ cấp bậc, lập tức cảm thấy kinh hãi.
Phó Dục Ninh đi xuống, thấy Chử Điềm có vẻ tinh thần bất định, hơi lo lắng hỏi:
"Sao vậy? Có phải khó chịu ở đâu không?"
Chử Điềm lắc đầu:
"Cô út, dượng út... là..." - Hai chữ sau cô không dám nói ra.
Phó Dục Ninh vừa nghe đã cười phì:
"Còn tưởng rằng chuyện gì to tát lắm."
Đương nhiên bà đã quen nhưng cô là vợ của một thượng úy cỏn con làm sao không biết xấu hổ chờ một vị thiếu tướng nấu cơm bưng lên bàn được chứ? Sẽ ăn không tiêu đó!
Chử Điềm đứng dậy:
"Con nên vào bếp giúp dượng út một tay thôi."
"Đứng lại." - Phó Dục Ninh cản cô, có chút dở khóc dở cười - "Thật đúng là bị ông ấy dọa à? Cho dù ông ấy đeo quân hàm thiếu tướng thì cũng là dượng út con. Mà huống chi ông ấy đâu phải là lính thực chiến chứ."
Chử Điềm hơi không hiểu được ẩn ý trong chuyện này:
"Cái gì gọi là không thực chiến ạ?"
"Dượng út con làm giảng viên trường quân đội, bình thường chỉ nghiên cứu lý thuyết, là cán bộ văn chức, không hề thường xuyên đến doanh trại, cho nên sẽ không có dáng vẻ sĩ quan. Học sinh của ông ấy gặp ông ấy cũng không sợ, gặp nhiều con sẽ biết."






Tuy Chử Điềm tự cảm thấy mình rất hâm mộ quân đội, mà còn làm vợ lính lâu như vậy nữa, nhưng cô hoàn toàn chỉ có kiến thức nửa vời về hệ thống quân đội. Cao lắm là xem phim về quân nhân trên truyền hình nên biết về quân hàm thôi. Nên cô vừa nhìn thấy cấp bậc của Cố Trường An liền nhớ đến những vị tướng oai phong lẫm liệt đi đến đâu cũng tiền hô hậu ủng như trong phim. Bây giờ vừa nghe Phó Dục Ninh nói như thế, trái lại có chút tò mò, nhất thời cũng không còn căng thẳng nữa.
"Vậy dượng út đang dạy học ở đâu ạ?"
"Đang dạy ở Đại học Khoa học và Kỹ thuật thành phố B chúng ta."
Chử Điềm “Ồ” lên, vừa nhắc đến đại học, trong lòng cô đã cảm thấy vị trí Cố Trường An và Phó Dục Ninh đã trở thành ngang bằng. Nói trắng ra đều là giảng viên hết, chỉ có điều nơi Cố Trường An giảng dạy không giống với đại học bình thường thôi. Sau khi thả lỏng, Chử Điềm mới phát hiện mình hơi phản ứng thái quá, cô đặt hai tay lại trên gối, nhìn Phó Dục Ninh ngại ngùng mỉm cười.
Phó Dục Ninh ngồi dựa vào ghế salon, khẽ hất mái tóc, nhìn Chử Điềm vô cùng thích thú:
"Thứ lỗi cho suy nghĩ của cô, tuy cô chỉ là cô út của Từ Nghi, nhưng vì chị dâu và anh cô đều bận gây dựng sự nghiệp, nên cô đã chăm sóc thằng bé này một thời gian, tình cảm của hai cô cháu cũng không thua kém cha mẹ ruột. Mà cô lại là loại người nhìn con mình cái gì cũng tốt, cho nên yêu cầu đối với con cũng hơi cao một chút."
Chử Điềm tỏ vẻ thấu hiểu: "Vậy bây giờ có phải cô cảm thấy con càng bình thường hơn không ạ?"
Cô nói mà ngay cả bản thân mình cũng không tự tin, le lưỡi ra.
Phó Dục Ninh lắc đầu, bà nhìn Chử Điềm, đôi mắt đen nhánh bừng sáng:
"Bây giờ cô cảm thấy con là một cô gái vô cùng thú vị. Cô không biết là có thích hợp với Từ Nghi hay không, nhưng tối thiểu là cô thích con."
Tuy Phó Dục Ninh vẫn có khoảng cách, nhưng dù gì hôm nay hai người mới chính thức gặp nhau, có thể được đánh giá như vậy thì Chử Điềm đã vô cùng h