Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2020 lượt.
giữa hai người rốt cuộc đã hòa dịu đi một chút. Ăn cơm trưa xong, Từ Nghi bảo Chử Điềm đi nghỉ ngơi.
Nằm viện mấy ngày qua, quá nửa thời gian Chử Điềm đều nằm trên chiếc giường nhủ nhỏ, nhưng về đến nhà nằm trên chiếc giường rộng thoải mái cô lại không ngủ được. Chử Điềm đứng dậy, định đến phòng sách tìm một cuốn sách gây ngủ để xem, kết quả vừa đến phòng khách đã phát hiện Từ Nghi dựa vào ghế salon ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi. Có vẻ anh chìm vào giấc ngủ rất nhanh, ngồi xuống không bao lâu đã ngủ mất, ngay cả quần cũng không kịp thay.
Chử Điềm bước khẽ, đi đến ngồi xuống bên cạnh anh. Cô ngắm nhìn người đàn ông này, trên mặt hiện rõ vẻ mỏi mệt, dưới mắt có vết quầng thâm nhàn nhạt, chắc hẳn xuất hiện sau ba ngày vất vả ở bệnh viện. nghĩ đến cũng đúng, người đàn ông cao một mét tám mấy mà co ro trên chiếc giường nhỏ chưa đến một mét sáu thì làm sao có thể ngủ ngon được? Huống chi trong lòng anh cất chứa nhiều chuyện như vậy.
Cô nằm viện anh phải chăm sóc cho cô, dồng thời còn phải lo lắng cho một người khác. Cô biết rõ đó không phải là chú ý của anh, thậm chí anh còn không muốn đi gặp Mạnh Phàm, không muốn dùng phương thức này đi gặp cô ấy. Cô hiểu tất cả lý do anh làm như vậy, nhưng vì hiểu rõ anh nên trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu.
Cô biết lòng dạ cô hơi hẹp hòi, nhưng cô chỉ không muốn chồng mình phân tâm một chút nào vì người phụ nữ khác, dù đó là người phụ nữ chẳng có bất cứ uy hiếp gì đến cô.
Đánh vỡ giây phút im lặng này chính là tiếng chuông điện thoại của Từ Nghi, anh choàng mở mắt với tốc độ phản ứng cực nhanh, đang định cầm lấy điện thoại thì nhìn thấy Chử Điềm ngồi bên cạnh khiến anh sửng sốt.
Chử Điềm vẫn rất bình tĩnh:
“Nhận đi, nói không chừng có việc gì đấy.”
Từ Nghi đứng lên, ra ban công nghe điện thoại. Chử Điềm ngồi một mình trong phòng khách một lát, bỗng cảm thấy khát nước, liền vào phòng bếp rót nước uống. Rót cốc nước lọc rồi cô múc một thìa mật ong lớn, bỏ vào cốc nươc, dùng thìa từ từ khuấy.
Nghe điện thoại xong, Từ Nghi trở vào, thấy cô đang nhón chân để lấy trà bưởi đặt sâu tận bên trong tủ bếp. Nhìn dáng vẻ cố gắng gượng, Từ Nghi nhanh chóng đi đến vài bước lấy xuống cho cô. Chử Điểm nhờ anh mở ra, lấy hai thìa lớn cho vào nước mật ong.
Từ Nghi đứng bên cạnh nhìn, khóe môi hơi nhoẻn lên:
“Ngọt như vậy không sợ khó uống à?”
Chử Điềm đưa đến bên miệng anh, để anh nếm thử một chút, hỏi:
Chử Điềm gật gật đầu:
“Vậy anh mau thu dọn đồ đạc đi, em xem thửu có gì để anh mang đi không.”
“Không gấp.” – Từ Nghi vội vàng kéo cô nàng vừa định chạy ta ngoài trở lại –
“Sáng mai mới đi.”
Chử Điềm “Ơ” một tiếng, nhìn rõ vẻ mặt anh, xác định anh không nói giỡn mới nhẹ nhàng nói “Ừ”.
Thấy ánh mắt hoảng hốt, sác mặt hơi tái nhợt của Chử Điềm, Từ Nghi ôm siết cô vào lòng. Chử Điềm thoáng sửng sốt, sau khi định thần lại mới đấm thật mạnh vào vai anh, đẩy anh ra. Nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ, sức lực sao có thể lớn bằng một người đàn ông đi lính. Cô ra sức vùng vẫy nhưng vẫn bị anh ôm chặt.
Chử Điềm rơi nước mắt:
“Anh, anh trêu chọc em! Có phải anh cảm thấy anh đi thì em nhất định sẽ thấy khó chịu hay không?”
Cô cảm thấy, trên thế giới này e rằng không có người vợ nào đáng thương hơn cô. Cả ngày hôm qua cô rối rắm rốt cuộc nên nghe anh giải thích hay cứ thế tranh cãi ầm ĩ với anh. dieendaanleequuydonn Trong lòng cô rất giận, nhưng trải qua sự kiện lần trước, cô gần như không dám cãi nhau với anh. Sợ khi bọn họ còn đang ầm ĩ hoặc chưa kịp làm hòa thì anh đã bị gọi về đơn vị. Sau đó cứ lưng lửng như vậy, anh đi rồi, thứ để lại cho cô chỉ có thể là sự áy náy và niềm hối hận vô cùng tận.
Tuy cô tự an ủi mình, cuộc hôn nhân nào cũng cần phải có quá trình mài hợp lẫn nhau, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu, càng khó chịu hơn cả giận anh. Mà tất cả những việc này rõ ràng anh đều biết hết, sao anh còn có thể đùa cô, truê chọc cô như vậy?
Càng nghĩ càng giận, Chử Điềm véo anh, nhưng người không có sức, tay cũng không có lực.
“Điềm Điềm…” – Từ Nghi nhẹ cầm tay cô, khẽ hôn lên khóe môi cô – “Anh xin lỗi.”
Thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước, sau phút dừng lại ngắn ngủi là sự công chiếm nóng bỏng và mãnh liệt. Anh siết chặt eo cô, tựa như không cho phép cô trốn tránh. Chử Điềm hoàn toàn không có chút sức lực nào, dù Từ Nghi đã sớm thả lỏng thôi không kiềm chặt hai tay cô, cô cũng đẩy không ra anh, chỉ có thể khoác hờ lên vai anh.. Hơi thở dần dồn dập, khoảng cách giữa mỗi nhịp thở càng lúc càng ngắn, lúc cảm thấy khó có thể chống đỡ được nữa thì Từ Nghi mới buông cô ra. diễn đàn Lê Quý Đôn @June
Chử Điềm nhạt nhòa nước mắt, cô không muốn khóc, nhưng dường như không thể nào ngăn được nước mắt cứ trào ra. Hơn nữa mới vừa rồi khó thở, cô không ngăn được tiếng nấc tự động bật ra. Có thể nói, đây là nụ hôn thảm hại nhất từ trước đến nay của cô, để mặc cho nước mắt thấm ướt áo mình.
Lần này, Chử Điềm đã khóc thoải mái, kết hợp với nỗi khổ sở lần trước anh đột ngột