Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bầy Hạc

Bầy Hạc

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.

ấy anh ấy đâu.”
Chử Điềm không nói dối. Giữa họ, người đề nghị kết hôn trước đúng là Từ Nghi. Khi đó họ đã biết nhau gần một năm. Có lẽ do mệt mỏi với việc cô đeo bám không thôi, anh không còn đối xử lạnh lùng với cô nữa, hai người có thể qua lại như bạn bè bình thường. Dĩ nhiên, thỉnh thoảng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, nói bóng nói gió hỏi anh rằng họ thật sự không thể khác sao? Khi đó Từ Nghi vẫn còn là chính trị viên Từ nổi tiếng ôn hòa, bình tĩnh của đội trinh sát, anh không nói lời tàn nhẫn với cô, nhưng cũng thể hiện một cách rõ ràng để cô ý thức được anh sẽ không quen cô.
Sau khi biết rõ điều này, Chử Điềm cũng cảm thấy mệt mỏi và chán nản chưa từng có. Cũng chính khi đó, ở quê truyền lên tin tức ba mẹ ly hôn, cô nghe tin vội chạy về nhà, mẹ thấy cô đã ôm cô bật khóc.
Chử Điềm kinh hãi, sau khi hỏi rõ ngọn nguồn định đi tìm Chử Ngật Sơn náo loạn. Kết luận là bị mẹ ôm chặt hai chân, cô còn nhớ lúc đó mẹ nói:
“Điềm Điềm, lòng của ba con đã không còn ở bên mẹ nữa, tính cách của ông ấy mẹ quá rõ mà. Với lại mẹ cũng sẽ không cho phép con đi tìm ông ấy, lòng tự ái của mẹ không cho phép mẹ níu kéo một người đàn ông không cần mình.”
Phút chốc đó Chử Điềm cảm thấy mình như có nhận thức mới về mẹ. Mẹ cô vốn là một người phụ nữa Phương Nam, có vóc người nhỏ nhắn, thân hình yếu đuối, nên từ xưa đến nay luôn bị ba cô khinh thường. Đôi khi cô thấy không được, muốn bất bình dùm mẹ lại bị mẹ lặng lẽ khuyên lơn. Khi đó mẹ nói với cô, tức giận gì chứ, đàn ông chính là vậy, chủ yếu ông ấy chịu lo cho gia đình là được rồi.
Khi người đàn ông này không cần mẹ, mẹ lại trở nên cứng rắn hơn.
Lòng tự trọng. Nghe lời mẹ, cô bừng tỉnh ngộ. Vì lòng tự trọng của mình, cô cũng không thể từ bỏ Từ Nghi.
Nghe vậy, Phó Dục Ninh thở hắt một hơi, bà ngẫm nghĩ mà thấy sợ:
“Nói như vậy nếu như lúc đó Từ Nghi không tìm con, con cũng không định qua lại với nó nữa ư?”
“Nếu không thì sao?” – Nói đến đoạn này, trong lòng Chử Điềm vẫn hơi ấm ức –
“Đến lúc anh ấy tìm không ra người tốt hơn con, sẽ khiến anh ấy hối hận.”
Cô vừa nói vừa véo một góc gối ôm. Phó Dục Ninh bật cười:
“Tuy cô nghe kể lại nhưng cũng phải đổ mồ hôi lạnh vì Từ Nghi. May mà nó kịp thời tỉnh ngộ, nếu không bây giờ nói không chừng thật sự hối hận đến mức mổ bụng cũng không kịp nữa rồi.”
Chử Điềm biết Phó Dục Ninh đang an ủi mình, nhưng nghe nói như thế vẫn không nhịn được cười.
“Nào có khoa trương như vậy, con không tốt như cô nói đâu.”
“Có hay không thì từ từ sẽ biết.” – Phó Dục Ninh uống một hớp trà thấm giọng rồi nói – “Có điều nói ra, thằng nhóc Từ Nghi này tính tình cũng quả thật cố chấp, nổi nóng lên là ai cũng không lay chuyển được nó. Nếu như nó chịu tỏa hiệp một chút, năm đó thi trường quân đội và lúc tốt nghiệp phân công sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nếu nó làm vậy, e rằng hiện tại đã đi một con đường khác rồi.”
Chử Điềm hơi khó hiểu:
“Xảy ra chuyện gì ạ?”
Phó Dục Ninh hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại:
“Xem ra thằng nhóc này không nói với con rồi.” – bà khẽ cười – “Cũng đúng, hai việc này đều là chuyện mất mặt của nó, sợ rằng chẳng nói với ai đâu.”
Lòng tò mò của Chử Điềm hoàn toàn bị khơi dậy:
“Rất mất mặt? Đó là chuyện gì vậy ạ?”
Phó Dục Ninh ngập ngừng rồi nói:
“Năm đó thi đại học, Từ Nghi nộp đơn trong nhóm đầu tiên, muốn học trường quân đội, định theo anh nó đi không quân. Thành tích nó rất tốt, trúng tuyển không thành vấn đề. Nhưng anh trai và chị dâu sống chết không đồng ý. Chị dâu…mấy lần rat ay thay đổi nguyện vọng của Từ Nghi, cuối cùng bị Từ Nghi phát hiện sửa lại. Hai mẹ con giằng co đến lúc hết thời hạn nộp nguyện vọng. Dù vậy nhưng chị dâu vẫn không hết hi vọng, đặc biệt ra cao chiêu mời người ta ăn một bữa cơm vì chuyện nguyện vọng của Từ Nghi…” – nói đến đây, Phó Dục Ninh cười lắc đầu – “Khi đó làm phiền dượng út và anh trai nó, hai người cùng kết hợp mới khuyên nhủ thành công.”
Chử Điềm không hiểu lắm suy nghĩ của ba mẹ chồng mình:
“Tại sao ba mẹ lại không muốn Từ Nghi học trường quân đội ạ?”
“Bởi vì trong nhà chỉ có hai đứa con trai, một đứa đã đi lính, cả thể xác lẫn tâm hồn đều cống hiến cho quốc gia rồi. Đứa thứ hai còn muốn đi theo con đường này, vậy ai kế thừa gia nghiệp?”
Chử Điềm cảm thấy lúng túng:
“Vậy chuyện phân công sau tốt nghiệp là sao ạ?”
“Chuyện này càng khó nói hơn.” – Phó Dục Ninh khẽ thở dài – “Vốn chuyện Từ Nghi đi học trường quân đội đã rất khó khăn rồi, đến lúc tốt nghiệp phân công, trong nhà lại xảy ra chuyện.”
“Chuyện gì thế ạ?”
Phó Dục Ninh khẽ nâng tách trà lên, im lặng nhìn cơn mưa to ngoài cửa sổ, chốc lát mới quay đầu lại khẽ nói:
“Từ Nghi chắc đã nói chuyện về Từ Hoàn – anh nó cho con nghe rồi đúng không?”
Chử Điềm vội gật đàu, liếc nhìn sắc mặt Phó Dục Ninh, dường như cô bỗng hiểu ra điều gì đó.
“Anh cả, anh ấy…”
Cô chần chừ, có phần khó tin.
“Nó gặp chuyện vào hồi đó. Nói là tai nạn máy bay, cụ thể liên quan đến nguyên tắc bảo mật, cô cũng không được rõ lắm.”
Chử