Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.
i lung tung, dù sao đó cũng là chị gái anh ta, còn ở vị trí kẻ thứ ba, nói ra bị người ta biết anh ta cũng chẳng vẻ vang gì. Chử Điềm nhướng mày:
“Vậy anh nói với tôi những thứ này có ý gì?”
Triệu Hiểu Khải nhướng mày, bất chợt bật cười:
“Không cảm thấy có duyên sao? Tôi không ngờ rằng không theo đuổi được em, nhưng lại có một mối quan hệ này với em.”
Nghe vậy, Chử Điềm thấy mình sắp nôn ra mất, cô thẳng thừng nhìn Triệu Hiểu Khải.
“Đừng chọc tôi, anh trở về hỏi chị anh là biết tôi ghét ả bao nhiêu. Sao hả, kẻ thứ ba còn trông mong diễn một vở mẹ hiền con hiếu với tôi à? Ả xứng sao?” – nói đến đây cô bỗng cười – “Có điều anh nói rất đúng, đúng là có duyên, chỉ tiếc….là nghiệt duyên có xua cũng không đi!”
Triệu Hiểu Khải bị lời nói của cô trấn áp, phản ứng lại thì cô đã quay người bỏ đi. Anh ta kêu vài tiếng mà không thấy cô đáp lại, ngược lại khiến người khác nhìn chăm chú, bèn khẽ rủa một câu rồi chạy nhanh vài bước đuổi theo cô.
“Tôi nói em trở mặt gì chứ hả, Triệu Tiểu Tinh là Triệu Tiểu Tinh, tôi là tôi! Chử Điềm, em đừng vơ đũa cả nắm được không…”
Anh ta đang nói bỗng im bặt. Chử Điềm bị anh ta lôi kéo thì thì bực bội, đang định hất tay anh ta ra, nom theo tầm mắt của anh ta thì cô chợt phát hiện mình không cài nút áo sơ mi nơi cổ, để lộ phần cổ trống trơn. Dấu hôn tối hôm trước Từ Nghi để lại phơi bày lồ lộ. Tai cô đỏ lên, đẩy mạnh anh ta ra rồi nắm chặt cổ áo rảo bước bỏ đi.
Buổi sáng cô bị Triệu Hiểu Khải chọc tức khiến cả ngày tâm trạng của Chử Điềm đều bức bối. Tối đến lúc tan việc rời khỏi công ty, Chử Điềm đón xe đến nhà cô út Phó Dục Ninh. Sáng nay, trước khi đi làm, Chử Điềm nhận được điện thoại của cô út, nói rằng nghe tin Chử Điềm xuất viện, bà muốn tổ chức ăn mừng một bữa tại nhà.
Lúc Chử Điềm đến, Phó Dục Ninh đã nấu cơm sắp xong, nhìn một bàn thức ăn thanh đạm ngon lành, cô cảm thấy nước bọt mình sắp trào ra mất. Phó Dục Ninh cười nhìn cô:
“Lần này nằm viện gầy đi không ít, xem ra phải bồi bổ lại thật nhiều rồi. Từ Nghi về đơn vị rồi à?”
“Dạ, vừa xuất hiện được một hôm anh ấy đã đi rồi ạ.”
Phó Dục Ninh thở dài.
“Không phải là dữ, là tính cách của nó xét nét như vậy, không muốn thấy ai tùy tiện. Điểm này nó giống ba nó.”
Chử Điềm thật sự đúng là không biết điểm này, cô ngồi thẳng lên:
“Ngược lại, anh ấy chẳng yêu cầu con gì hết, có lẽ là biết dù có nói, con cũng không làm được.”
Cô vừa nói vừa nghịch ngơm nháy mắt, vô cùng ngây thơ. Phó Dục Ninh không nói gì, nhưng trong lòng biết rõ, thẳng cháu ngốc của bà đã mở mang đầu óc trên phương diện quan hệ nam nữ, biết cưng chiều vợ rồi. Lại uống mấy hớp trà, Phó Dục Ninh cất lời hỏi Chử Điềm:
“Sau khi xuất viện có đến gặp ba mẹ chồng con chưa?”
“Con có gọi một cuộc ddienj thoại, vốn định xem ba mẹ có thời gian để con ghé nhà thăm không. Nhưng mẹ bảo mẹ đang đi giảng ở tỉnh khác, một tháng sau mới về. Trong khoảng thời gian này, ba ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn, hai người đều không có ở nhà.”
Nghe vậy, Phó Dục Ninh cũng không nhịn được líu lưỡi:
“Bận đến vậy hả, dự định kiếm bao nhiêu tiền mới hài lòng đây?”
Chử Điềm khẽ mỉm cười.
“Mẹ nói chờ ba về sẽ đến nhà thăm con.”
“Vậy chuyện con nằm viện cũng không nói sao?”
Chử Điềm lắc đầu:
“Vốn chỉ là chuyện nhỏ, hơn nữa không phải Từ Nghi đã trở về chăm con rồi sao.”
Phó Dục Ninh buồn cười, cô bé này quả thật rất dễ thỏa mãn. Theo tính cách của Chử Điềm, Phó Dục Ninh không lo lắng cô gái này không được anh trai và chị dâu mình thích, mà lo lắng cô khó xử vì bị kẹp giữa Từ Nghi và cha mẹ chồng. Dù sao mâu thuẫn giữa thằng nhóc kia và gia đình không chỉ tồn tại ngày một ngày hai.
Bây giờ thấy quan hệ của vợ chồng son này càng lúc càng tốt, Từ Nghi càng để tâm đến con bé, vì vậy bên nhà anh mình có thể sẽ xuống tay từ phía Chử Điềm để bắt ép Từ Nghi.
Tuy bà cảm thấy anh trai chị dâu mình không hồ đồ đến mức phá hư cuộc sống của vợ chồng sơn, nhưng chị dâu Tống Khả Như mà nổi nóng, nói không chừng thật sự làm ra chuyện như vậy…
Phó Dục Ninh lấy lại tinh thần, khẽ hỏi Chử Điềm:
“Điềm Điềm, có thể kể với cô xem con và Từ Nghi quen nhau thế nào được không?”
Sau khi ăn xong, đầu óc hơi mơ màng của Chử Điềm lập tức tỉnh táo lại, cô mở to mắt nhìn Phó Dục Ninh. Bà đã sớm cầm một tách trà, mỉm cười thể hiện tư thế chờ đợi lắng nghe. Chử ĐIềm vô cùng quẫn bách, mãi lâu sau mới vuốt vuốt tóc, miễn cưỡng nói:
“Là…con theo đuổi anh ấy.”
Phó Dục Ninh bị nghẹn nước trà trong miệng.
“Con nói gì?”
Chử ĐIềm khẽ dẩu môi:
“Có một lần hai chúng con gặp nhau trong hoạt động hữa nghị quân dân, con cảm thấy anh ấy rất tốt nên vừa gặp đã yêu.”
Nói đến đây, mặt cô đỏ bừng. Phó Dục Ninh lấy khăn giấy lau lau, hỏi tiếp:
“Vậy cầu hôn thì sao, người cầu hôn không phải cũng là con chứ?”
“Sao vậy được.” – Chử Điềm lập tức phản bác, đối diện với ánh mắt tò mò của cô út, cô hơi thiếu mạnh mẽ - “ Người cầu hôn rõ ràng là Từ Nghi, nếu không con chẳng l