Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
gười đi thang máy lên tầng mười, Đồ Hiểu đưa cô đến văn phòng của Phương Triết. Nhìn thấy Chử Điềm, đôi mắt của anh bác sĩ trẻ tuổi chợt tỏa sáng:
“Sư tỷ, vị này là …?”
“Chử Điềm, chính là cô em họ lúc trước chị đã từng nhắc với cậu.” – Đồ Hiểu giới thiệu – “Điềm Điềm, đây là bác sĩ của Mạnh Phàm, Phương Triết.”
“Chào cô, chào cô.”
Phương Triết niềm nở đưa tay phải ra. Chử ĐIềm bắt tay anh:
“Chào anh, bác sĩ Phương, quấy rấy anh rồi.”
“Đừng nói vậy!” – Phương Triết gãi tóc, đối mặt với người đẹp nên có chút không biết nói gì – “À, cô định đến thăm Mạnh Phàm à? Cô là gì…”
Chử Điềm ngẫm nghĩ, đáp:
“Tôi là vợ của Từ Nghi.”
Phương Triết trợn tròn hai mắt, mãi lấu sau mới nói:
“Từ Nghi kết hôn rồi hả?”
Chử Điềm chỉ cười không nói, vẻ mặt đã nói lên tất cả. Bác sĩ Phương nhất thời có hơi hụt hẫng, thứ nhất là thiếu một người độc thân đồng minh, thứ hai là cô gái xinh đẹp này đã có chủ rồi. Lúc chị Đồ Hiểu mới vừa dẫn cô vào, anh ta còn tưởng chị ấy đến giới thiệu đối tượng cho mình nữa kìa. May mà năng lực kháng đả kích của bác sĩ Phương khá mạnh, nhanh chóng khôi phục tâm trạng. Anh ta rót cốc nước cho hai người, thuận miệng hỏi:
“Là Từ Nghi bảo cô đến bệnh viện thăm Mạnh Phàm hả?”
Động tác uống nước của Chử Điềm thoáng ngừng, mím mím môi đáp:
“Không phải, nhưng tôi biết tình trạng của Mạnh Phàm từ chỗ anh ấy, cho nên muốn đến thăm cô ấy một chút.”
Bác sĩ Phương gật đầu:
“Cũng đúng, từ nửa năm nay cậu ấy không xuất hiện trước mặt Mạnh Phàm nữa, dù có đến cũng không gặp mặt, số lần đến chỗ tôi hỏi thăm tình trạng của cô ấy cũng càng ngày càng ít. Cõ lẽ cô cũng biết nguyên nhân đúng không?” – Liếc nhìn Chử Điềm, anh ta nói tiếp – “Tôi từng thấy hình của anh trai cậu ấy, quả thật hai người rất giống nhau. Nếu như mặc bộ quân phục không quân vào, thật sự nhìn như một người vậy. Chuyện này nếu để Mạnh Phàm đang lúc thần trí không tỉnh táo nhìn thấy có thể sẽ gây náo loạn ngất trời.”
Chử Điềm khẽ nhíu mày:
“Tôi biết, Từ Nghi đã nói, nếu dùng cách này, có lẽ Mạnh Phàm sẽ không bao giờ tỉnh táo lại.”
Bác sĩ Phương khẽ nhếch khóe môi:
“Nếu tất cả mọi người đều như vậy là tốt rồi.”
Trong lời nói có ám chỉ không rõ, Chử Điềm thầm nghi ngờ, nhưng không hỏi nhiều. Cô đặt cốc nước xuống.
“Bác sĩ Phương, tôi có thể đi thăm cô ấy một chút không?” – thấy Phương Triết đưa mắt nhìn cô, cô lại vội nói – “Tôi sẽ không để cô ấy nhìn thấy tôi, chỉ đứng xa xa nhìn thôi.”
Phương Triết cười:
“Không sao, cho dù Mạnh phàm nhìn thấy cô cũng không có chuyện gì, bởi vì cô ấy cũng không nhận ra cô.” – anh ta vừa nói vừa đứng lên, nhìn đồng hồ - “Tôi đưa cô đi, thời gian này chắc hẳn cô ấy đang tản bộ dưới lầu, bác Mạnh đi theo, cũng có thể trao đổi một chút.”
Mưa bên ngoài đã tạnh, dõi mắt trông ra, các loài thực vật trong vườn hoa Bệnh viện đa khoa Quân khu đều xanh tươi mọng nước, cảnh đẹp thích mắt, lại khiến người ta sảng khoái tinh thần. Chử Điềm và Phương Triết đi bộ trên phiến đá xanh bị mưa xối ướt đẫm, mắt nhìn xung quanh.
Bởi vì sau cơn mưa, người nơi đây cũng không nhiều, cho nên Chử Điềm rất dễ dàng tìm được Mạnh Phàm. Cô ấy đưa lưng về phía họ, ngồi trong cái đình nhỏ ở vườn hoa, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời, bên cạnh có một người đàn ông trung niên cầm khan long và bình nước trong tay, lặng lẽ ở bên cạnh cô ấy.
Giờ phút này, trực giác của Chử Điềm nói cho cô biết người này là Mạnh Phàm. Mà lời Phương Triết nói một giây sau cũng đã xác minh ý nghĩ của cô. Anh ta chỉ chỉ vào đình nhỏ, nói cho cô biết:
“Mạnh Phàm đang ở đó.”
Chử Điềm trông từ phía xa.
“Cô ấy ngồi đó làm gì?”
“Trước kia có một lần, lúc cô ấy ngồi ở đó nhìn thấy một chiếc máy bay quân sự bay qua đỉnh đầu. Cho nên…”
Chử Điềm cảm thấy trái tim mình co thắt mãnh liệt, rất lâu không nói nên lời. hai người đứng yên tại chỗ trong chốc lát, Phương Triết quay đầu hỏi cô:
“Muốn đến đó xem thử không?”
Chử Điềm suy nghĩ rồi từ từ lắc đầu. Tuy nhiên lúc hai người định rời đi, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói:
“Bác sĩ Phương.”
Phương Triết quay đầu lại, thấy rõ ràng người gọi anh ta là Mạnh Ngọc Hòa. Ông vốn đang ngồi trong cái đình nhỏ, lơ đãng quay người lại nhìn thấy Phương Triết, liền định đến bắt chuyện chào hỏi. Phương Triết liếc nhìn Chử Điềm, nói với Mạnh Ngọc Hòa:
“Tôi không có việc gì nên đi dạo ở đây, bác không ở bên cạnh Mạnh Phàm sao?”
“Không sao.” – Mạnh Ngọc Hòa quay đầu lại nhìn con gái – “Tôi đến nói với bác sĩ, hôm qua tâm trạng nhà tôi không tốt, nói chuyện khó nghe một chút, nhưng tuyệt đối không có ý nhằm vào bác sĩ. Tình trạng con gái tôi bác sĩ cũng hiểu, điều trị nhiều năm như thế này vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, trong lòng hai chúng tôi đều sốt ruột…”
Không cần nói vậy đâu ạ.” – Phương Triết ngắt lời ông, vẻ mặt ôn hòa – “Tôi biết rõ bác gái là người như thế nào, lời bác ấy nói tôi cũng không để trong long.”
Mạnh Ngọc Hòa cười đôn hậu.
“Vậy thì tốt rồi.” – ông nói, thấy Chử Điềm đứng bên cạnh liền thuận miệng hỏi –
“