Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342030
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.
hốt:
“Mẹ biết rồi ạ?”
“Gọi điện thoại cho cô út con, nhất thời cô con lỡ miệng nói ra.”
Tống Khả Như cười cười, Chử Điềm mím môi.
“Làm tiểu phẫu thôi ạ. Bởi vì không có vấn đề gì lớn nên không báo cho ba mẹ biết.”
Nghe vậy, Tống Khả Như liếc nhìn cô qua mắt kính, Chử Điềm bị nhìn có chút căng thẳng. Bà không khỏi khẽ mỉm cười:
“Không phải mẹ trách con, chẳng qua sau này gặp chuyện nhất định phải báo cho mẹ và ba con biết. Cho dù cha mẹ không có ở đây cũng sẽ cho người đến chăm sóc con, tuyệt đối không để một mình con vượt khó. Bên chỗ cô út con cũng bận việc, không thể phiền cô con mãi, đúng không?”
Chử Điềm rất phối hợp gật đầu, nhưng trong lòng không nhịn được oán thầm, quả nhiên là hai mẹ con, nói chuyện giống hệt nhau.
“Lần này, Từ Nghi có về không?”
“Về…..có về ạ. Có điều chỉ ở ba bốn ngày…”
Chử ĐIềm trả lời hết sức cần thận. Tuy nhiên Tống Khả Như lại khẽ cười, thản nhiên nói ba chữ.
“Thằng nhóc này….”
Ý không rõ, nhưng Chử Điềm không dám hỏi nhiều. Lại ngồi chốc lát, Tống Khả Như đứng dậy cáo từ. Bà đã ở bên ngoài nghiên cứu suốt cả thàng trời, vừa trở về thành phố B đã đến nhà thăm cô, Chử Điềm cảm động những cũng không dám khách sáo giữ bà ở lại dùng cơm. Bởi vì bây giờ bà rất cần được nghỉ ngơi.
Chử Điềm mang theo chìa khóa đưa bà xuống đến cổng khu để bắt xe. Cô nói muốn đích thân lái xe đưa bà về, nhưng bị bà từ chối. Lúc chờ xe, Tống Khả Như đột nhiên lấy một phong bì thư từ trong túi ra, giao cho Chử Điềm.
“Đây là mẹ và ba con đã bàn nhau, con cất đi, mật mã là sáu số cuối trong chứng minh nhân dân của Từ Nghi.”
Chử Điềm hơi kinh ngạc mở ra xem, kết quả lấy được một tấm thẻ từ bên trong. Cô hoảng sợ vội cất vào, trả lại cho mẹ chồng:
“Mẹ, con không thể nhận.”
Tống Khả Như cau mày.
“Sao không thể nhận, lẽ nào có người cầm dao kề vào cổ con ép con không được nhận tiền của ba mẹ? Cất đi!”
“Không phải, mẹ hiểu lầm rồi.” – Chử Điềm vội nói – “Con và Từ Nghi đều làm ra tiền, tiền cũng đủ cho bọn con tiêu, không cần lấy từ nhà đâu ạ.”
“Chút lương còm cõi của nó mua được gì chứ?” – Tống Khả Như khẽ cười khẩy – “Tiền này con nhận đi, bất kể là bản thân hay trong nhà, cần gì con cứ mua, mẹ và ba con cũng không hi vọng con đi theo Từ Nghi mà phải chịu ấm ức.”
“Điều này….dĩ nhiên là không ạ.”
Chử Điềm nhức đầu, cô làm sao nói lại được một giáo sư đại học chứ! Nhưng cô cũng không thể lấy tiền của mẹ chồng được. Không liên quan đến khí phách gì, chỉ riêng mối quan hệ giữa chồng cô và người nhà, cô đã không dám nhận rồi. Đang lúc rối rắm, một chiếc xe taxi bỗng chạy tới, dừng ngay ở cổng khu nhà họ.
Tống Khả Như đi lên trước, Chử Điềm cho rằng bà định đi, cuống quýt cản bà lại:
“Mẹ, tiền này…”
Lời còn chưa nói hết, chợt thấy mắt Tống Khả Như chợt sáng ngời:
“Từ Nghi!”
Hả? Chử Điềm u mê, quay lại nhìn lại thấy một người mặc quân phục bước xuống xe taxi, đang đi về phía họ. Mà người đó chính là Từ Nghi.
Người cô chờ mong đã lâu đột ngột xuất hiện trước mặt, nhưng cảm giác đầu tiên của Chử Điềm không phải là ngạc nhiên, vui mừng hay xúc động mà là hoảng hốt vô cớ. Cô chớp chớp mắt nhìn Từ Nghi, như có lời muốn nói.
Từ Nghi không nói với cô, chỉ đứng bên cạnh nhìn mẹ mình:
“Mẹ, mẹ đến rồi à.”
Tống Khả Như chăm chú nhìn anh một lúc lâu mới nói.
“Vừa định đi.”
Chử Điềm kinh ngạc “A” lên, Từ Nghi cũng không ngờ bà sẽ như vậy, mắt khẽ động, nhưng vẫn sững sờ tại chỗ.
Dường như tất cả cơn giận của Tống Khả Như đều tan mất, bà phủi tay, vô cùng ung dung nói với tài xế:
“Lái xe!”
Từ Nghi thẳng lưng, đứng nghiêm tại chỗ nhìn xe taxi hất bụi rời đi. Khẽ mỉm môi mỏng, anh quay người, đưa tay kéo Chử Điềm: “Đi, về nhà!”
Bước chân Chử Điềm có chút chần chừ.
“Phong bì kia.”
“Không cần để ý.”
Từ Nghi nói ngắn gọn dứt khoát, nhưng như vậy sao được! Chử Điềm buông tay anh ra, chạy đến nhặt phong bì lên. Hai người im lặng đi về nhà, mở cửa ra, đống ngũ cốc bày dưới đất cực kỳ chói mắt. Từ Nghi nhìn thoáng qua, khẽ nhíu mày.
Nhớ lại tình cảnh Từ Nghi bắt gặp Tống Khả Như ở nhà trước đó, Chử Điềm cảm thấy phải nói hai câu vì mình.
“Chuyện này…...em không định nhận tiền của mẹ, lúc chờ xe dưới lầu thì mẹ đưa cho em, em đang định trả lại cho mẹ thì kết quả anh về đến nhà.”
“Anh biết.” – nói xong, Từ Nghi cởi chiếc áo khoác quân đội.
Chử Điềm thở phào một hơi, bỗng cảm thấy bản thân căng thẳng mà không hiểu vì sao. Cô hơi dẩu môi:
“Vậy sao anh không nói câu nào, làm em tưởng anh lại nổi giận như lần trước.”
Cô nói xong còn làm ra vẻ bị uất ức. Từ Nghi thật phục năng lực làm nũng của cô, anh nhéo mặt cô.
“Dù sao anh cũng phải bình tĩnh lại chứ, chuyện khi nãy cũng đâu tốt lắm.”
“Cho nên nói anh ngốc mà. Nếu đổi lại là em, thật sự không trả được thì em cứ nhận trước đã.”
“Cần tiền của ba mẹ làm gì?” – Từ Nghi liếc nhìn cô – “Gần đây lài xài tiền lung tung rồi hả?”
“Không hề nhé!” – Chử Điềm muốn cắn anh – “Em muốn nói, s