Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.
gương mặt đầm đìa nước mắt của cô, vô cùng hài lòng, có điều cũng phải nắm lấy điểm yếu của cô khi cần thiết. Ông ta khẽ tằng hắng, sau đó bâng quơ nói. “Đúng rồi, gần đây con quá bận rộn, ông lo là con không thể chăm sóc tốt cho Tiểu Thiên nên đã sai ngươi đưa thằng bé tới trại an dưỡng rồi.”
Tuy rằng biết không còn cơ hội gỡ rối, nhưng vì Tiểu Thiên, cô vân muốn liều một phen. “Ông nôi, Tiểu Thiên không thích trại an dưỡng, chi bằng ông để con…”
“Không thích thì cũng phải thích ứng dần dần, nó không thể đi theo con cả đời.” Bạch Phi Dương đứng dậy, tỏ vẻ muốn kết thúc câu chuyện tại đây. Bất quá trước khi ông ta rời đi vẫn ném lại một câu. “Đương nhiên, nếu con kết hôn, muốn dẫn nó sang nhà chồng thì ông cũng không phản đối.”
Ý là, nếu cô muốn mang Tiểu Thiên đi, thì cũng chỉ còn cách duy nhất, đó là phải nhanh chóng kết hôn.
Nghe tiếng chiếc gậy đập xuống sàn nhà, Bạch Chi Âm hít sâu một hơi. Cô không muốn bị ép phải kết hôn, vậy đành phải dùng cách nào nhanh nhất để trở thành người của Thẩm Mục Phạm. Như vậy thì anh mới có thể giúp cô mang Tiểu Thiên ra khỏi nhà họ Bạch.
Xem ra chỉ có nước nghe theo biện pháp của Nghiên Hi, ngủ với anh ta…
Từ phòng khách lên lầu, Bạch Chi Âm đi vào phòng của Tiểu Thiên, nhìn chăn mền hỗn độn trê giường, cô dường như có thể tưởng tượng được lúc ấy Tiểu Thiên bị bắt đi một cách vội vàng thế nào.
Nhặt mô hình xe hơi rơi dưới đất lên, Bạch Chi Âm thấy sống mũi cay xè, nước mắt lập tức trào ra như thác đổ. Đây là món quà đầu tiên cô mua tặng Tiểu Thiên sau khi đi làm, nó đã rất cũ rồi nhưng cậu vẫn yêu thích không rời tay, ngay cả khi đi ngủ cũng ôm nó theo. Thế mà bây giờ nó lại rơi trong nhà, không biết cậu có vì chuyện này mà cáu kỉnh, không chịu ngủ, không chịu ăn cơm hay không? Người trong trại điều dưỡng có kiên nhẫn dỗ dành cậu không hay là lại giống như lần trước, quát mắng cậu một cách dữ dằn, thậm chí là nhốt cậu vào trong phòng tối, khiến cậu sợ tới nỗi không dám khóc la nữa.
Nhớ tới chuyện trải qua lần trước, Bạch Chi Âm lại thấy kinh hoàng. Đó là bài học mà Bạch Phi Dương đã dành cho cô lúc cô vừa tốt nghiệp đại học, muốn rời khỏi nhà họ Bạch. Chỉ một câu “chị ơi, em sợ lắm. Chị đừng bỏ mặc em!” của Tiểu Thiên qua điện thoại đã khiến cô từ bỏ ước mơ được tự do, ngoan ngoãn quay về nhà họ Bạch, ngoan ngoãn buôn lậu cho Bạch Phi Dương.
Lúc ấy, nhìn đứa em trai gầy trơ xương, cổ tay và hai chân vẫn còn những vết hằn do bị dây thừng trói lại, Bạch Chi Âm đã thề rằng cho dù mình có phải chịu bao nhiêu cay đắng đi nữa thì cũng sẽ không để Tiểu Thiên phải trải qua nỗi sợ hãi là đau đớn ấy. Nhưng hôm nay, bởi vì sự không cam tâm của cô, bởi vì sự tự tôn nhất thời của cô mà cô lại đẩy Tiểu Thiên vào trong nguy hiểm lần nữa. Nghĩ đến chuyện em trai phải chịu khổ vì mình, tim Bạch Chi Âm như bị ai đó bóp nát, nỗi đau từ từ lan ra toàn thân.
Cô ngồi phịch xuống bên chân giường, ôm chặt chiếc xe hơi vào lòng, nước mắt lại chảy dài trên gương mặt…
Đương nhiên Bạch Chi Âm sẽ không ngốc đến nỗi nói ra chuyện của Thẩm Mục Phạm. Hơn nữa từ khi anh ta bỗng nhiên chạm vào cô, cô cảm thấy không khí giữa hai người cứ là lạ. Vì muốn nhanh chóng được rời khỏi đó nên cô đành phải cân nhắc, nói: “Không có gì, là do em không nghe lời nên ông nội mới dạy bảo em.”
Chân mày của Bạch Vi Đức càng nhíu chặt, sắc mặt âm trầm. “Ông ấy bảo em làm những chuyện em không muốn làm ư?”
Hai người đừng cách nhau không quá gần nhưng Bạch Chi Âm vẫn có thể cảm giác được lửa giận của anh ta. Còn chưa nghĩ ra lý do khiến anh ta tức giận thì đột nhiên tay của cô đã bị Bạch Vi Đức nắm chặt.
“Có phải ông ấy ép em phải đi coi mắt không?” Bạch Vi Đức giận đến nỗi trừng mắt lên.
Sức của anh ta rất mạnh, siết chặt tay Bạch Chi Âm làm cô thấy đau nên vội dùng tay còn lại gỡ tay anh ta ra. “Anh hai, anh làm em đau.”
Bạch Vi Đức nghe thế thì lập tức thả tay cô ra, cứ như là bị phỏng, rồi không ngừng nói: “Xin lỗi, anh xin lỗi, em có sao không, có phải rất đau không?”
“Không sao.” Bạch Chi Âm lùi ra sau một bước dài, muôn cách xa anh ta thêm chút nữa.
Nhận thấy sự né tránh của cô, Bạch Vi Đức thở dài một hơi, cố nén cảm xúc đang dâng lên trong lòng, khi anh ta lên tiếng nói chuyện thì đã khôi phục vẻ lạnh lùng như xưa. “Mặc kệ ông ấy bảo em làm gì, nếu không thích thì đừng làm.”
Dừng một chút, anh ta nói tiếp. “Em không cần lo lắng chuyện Tiểu Thiên, anh sẽ tìm nó về giúp em.” Nói xong, anh ta ra khỏi phòng, không quay đầu lại.
Nhìn bóng lưng hơi gầy của Bạch Vi Đức, Bạch Chi Âm ngẩn ngơ tại chỗ, lòng rối như tơ vò, không cách nào hiểu rõ được. Khác với Bạch Tiêu Vi, trước nay Bạch Vi Đức vẫn tránh cô như tránh tà, né được là cứ né, nhưng hôm nay hành vi của anh ta quá bất thường, chẳng những quan tâm tới cô mà còn nói là sẽ giúp cô tìm Tiểu Thiên, hơn nữa… nhớ lại khi nãy anh ta sờ mặt mình, Bạch Chi Âm lập tức cảm thấy sống lưng tê dại, rùng mình một cái.
Cả nhà ai nấy đều quái lạ, xem ra