Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Tình Tình Bẫy

Bẫy Tình Tình Bẫy

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

ẩm Mục Phạm khiêm tốn trả lời.
“Tôi muốn nhờ anh hãy giải thích rõ ràng với báo chí là chúng ta không hề yêu đương, cũng không sắp kết hôn.”
Thẩm Mục Phạm nhướng mày, không phản đối cũng không đồng ý, mà chỉ nhắc lại. “Chẳng phải trước kia em bảo tôi theo đuổi em sao?”
“Là giả vờ theo đuổi chứ không bảo anh ám chỉ chúng ta sắp kết hôn.” Bạch Chi Âm sửa lại cho đúng.
“Có gì khác nhau à?” Thẩm Mục Phạm cười hỏi.
“Đương nhiên là khác chứ.” Bạch Chi Âm lại lườm anh. “Anh theo đuổi tôi, chứng tỏ tôi đáng để người ta thích, vì thế người ta sẽ chú ý đến tôi. Nhưng bây giờ anh nói muốn kết hôn với tôi thì còn ai dám theo đuổi tôi nữa?”
“Vậy ý của em là tôi có thể theo đuổi nhưng sẽ không thể cua được em?” Thẩm Mục Phạm chỉ ra trọng điểm của vấn đề.
Bạch Chi Âm gật đầu. “Đúng vậy, không cua được mới chứng tỏ tôi có giá, người ta sẽ nghĩ tôi là người mà ngay cả Thẩm Mục Phạm cũng không theo đuổi được, rất oách.”
Thẩm Mục Phạm khẽ nhướng mày lên, như cười như không mà nhìn cô. “Thế chẳng phải tôi sẽ rất mất mặt sao?”
Không đợi Bạch Chi Âm trả lời, anh vuốt cằm, nghiêm túc nói: “Xem ra, vì giữ được thể diện, tôi nhất định phải cua được em.”
Bạch Chi Âm đang đợi những lời này nhưng trên mặt thì vẫn bày ra vẻ chán ghét. “Đừng, tôi không muốn bị cáp đôi với anh đâu.”
Thẩm Mục Phạm nhìn cô từ đầu xuống chân. “Tôi tệ đến thế sao?”
“Không phải tệ, mà là vì quá tốt.” Bạch Chi Âm bĩu môi. “Nhờ phúc của anh, bây giờ tôi ở nhà thì bị mắng mỏ, ra ngoài thì bị theo dõi, đi làm thì bị phóng viên chặn lại, đến nỗi không còn biết đi đâu, ước gì có một cái động mà chui vào cho rồi.”
Thẩm Mục Phạm có thể đoán được sức ảnh hưởng của tin tức sáng nay nên mỉm cười. “Quá đến thế sao?”
“Sự thật còn khủng bố hơn ấy chứ.” Bạch Chi Âm xin anh tha cho mình. “Vậy nên cầu xin anh mau giải thích rõ đi, hãy cứu tôi khỏi cơn nước sôi lửa bỏng, nếu không tôi không thể ở nhà được nữa rồi. Anh có biết chị hai tôi tưởng anh muốn cưới tôi thật nên xúi ông nội đuổi tôi ra khỏi nhà, nói là dù sao thì tôi đã câu được anh rồi, còn lo không có chỗ đi sao.”
Cô vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của Thẩm Mục Phạm. Thấy chân mày anh khẽ nhướng lên, liền tiếp tục giả vờ đáng thương. “Tôi đã sớm muốn dọn ra ngoài nhưng lúc trước anh ép giá của tôi, vì có tiền mua nhà, tôi đành phải dùng tiền đó để đầu tư, bây giờ ngay cả tiền đặt cọc thuê phòng còn không đủ nữa là. Cho nên xin anh đó, mau giải thích với mọi người đi.”
Thẩm Mục Phạm nghe thế thì im lặng một lúc rồi trầm ngâm nói. “Tôi chưa bao giờ làm chuyện tự tát vào mặt mình, nhưng tôi có thể giải quyết những khó khăn của em hiện nay.”
“Giải quyết thế nào?” Bạch Chi Âm hỏi.
Môi Thẩm Mục Phạm cong lên thành một nụ cười nhẹ. “Rất đơn giản, em dọn đến nhà tôi là được.”






Thẩm Mục Phạm nói vài ba câu đã thuyết phục Bạch Chi Âm, làm cho cô phải đồng ý tạm thời rời khỏi nhà họ Bạch.
Thẩm Mục Phạm đưa ra lí do rất đơn giản, một là cô bị chèn ép nhiều năm như vậy, nên cần phải phản kháng, lần này bỏ nhà trốn đi, vừa lúc có thể chứng minh với Bạch Phi Dương rằng sự ra đi của cô là một tổn thất lớn cho nhà họ Bạch. Hai là ở bên ngoài, không có ông lão khống chế, cô càng dễ dàng tìm được đối tượng để kết hôn.
Mặc dù Thẩm Mục Phạm nói là dọn đến nhà anh, Bạch Chi Âm cũng tuyệt đối không ảo tưởng anh sẽ ở cùng với cô. Cho nên, khi Thẩm Mục Phạm đưa cô đến căn hộ ở Chiếm Sá Chủi,cô rất thức thời nhận lấy chìa khóa từ tay anh, xua tay: “Cám ơn anh, chờ tôi tìm được nhà, thì sẽ nhanh chóng dọn đi.”
Nói xong cô định đóng cửa lại, Thẩm Mục Phạm vội đưa tay chặn cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Em đang đuổi tôi đi đấy ư?”
“Anh còn có việc gì sao?” Bạch Chi Âm không đáp, hỏi lại.
Anh mạnh mẽ tách hàm răng của cô ra, chiếc lưỡi ngang ngược len lỏi vào khoang miệng, không chút khách khí đảo quanh ở bên trong, bàn tay đặt sau lưng cô kéo cô áp sát vào thân mình anh, tùy ý thưởng thức hương vị ngọt ngào.
“Ưm…” Bạch Chi Âm thấp giọng kêu, mắt trừng lớn, bản năng muốn phản kháng, nhưng tay vừa chạm vào bờ vai Thẩm Mục Phạm, nghĩ đến điều gì đó lại đổi thành ôm lấy thắt lưng anh. Sau đó trong đầu cô nhanh chóng tìm kiếm mấy bí quyết trong quyển sách xuân cung, dùng cách thức ngây thơ để quấn quýt lấy đầu lưỡi anh, cùng nhau chìm đắm vào nụ hôn.
Nhận thấy cô đáp lại, con ngươi Thẩm Mục Phạm lóe sáng, càng hôn sâu hơn. Anh ôm cô chặt hơn, buộc thân hình nhỏ bé của cô hơi ngửa lên, hai người dính sát vào nhau, không chừa một khe hở. Đang lúc cô còn ngẩn ngơ trong cái ôm của anh, đôi mắt trong veo ngập nước dường như khiến anh hãm sâu vào, chỉ hận không thể đem cô thu nhỏ cất vào trong lồng ngực.
Thân phận chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị làm anh hiểu rõ bản thân rất có duyên với phụ nữ. Tuy mấy năm nay phụ nữ theo đuổi anh nhiều nhưng không có một ai gợi nên hứng thú nơi anh, ngay cả việc gặp dịp thì chơi anh cũng không thích thú gì.
Trước kia Thẩm Mục Phạm ít khi nghĩ đến ham muốn của bản thân bởi trong trá