Tác giả: Hạ Mạt Thu
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
hĩ tới cô ít giao lưu với bên ngoài vậy mà lại quen biết với Thẩm Mục Phạm, còn đến mức đã bàn chuyện hôn nhân.
Suy đi nghĩ lại, Bạch Vi Đức quyết định tạm thời không gây hấn với Thẩm Mục Phạm. Anh hoàn toàn có thể kiềm chế bản thân không gặp cô, nhưng một khi quyền giám hộ Bạch Thiên còn ở trong tay nhà họ Bạch thì cho dù cô có chạy xa tới đâu thì cũng phải ngoan ngoãn quay về tìm bọn họ. Về phần Thẩm Mục Phạm, nếu anh ta thật lòng yêu Bạch Chi Âm thì sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ, đi hủy hoại nhà họ Bạch, bởi người liên lụy chỉ có Bạch Thiên.
***
Lý Khả dẫn bác sĩ tiến vào liền thấy vẻ mặt cau có của Bạch Chi Đức. Biểu hiện như vậy khiến người khác hết sức khó chịu, bất giác nhăn mày lại, Lý Khả ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở. “Chủ tịch Thẩm, đậy là bác sĩ phụ trách của cô Bạch, bác sĩ Trần.”
Thẩm Mục Phạm lịch sự gật đầu. “Bác sĩ Trần, vợ chưa cưới của tôi thế nào rồi?”
Vợ chưa cưới? Bác sĩ Trần cẩn thận đánh giá người đàn ông khí chất bất phàm trước mặt, lại liếc mắt qua khuôn mặt trắng bệch của Bạch Vi Đức. So sánh hai người với nhau thì người sau đúng là đẹp trai nhưng không đủ nam tính, thậm chí còn thoáng lộ vẻ nữ tính. Nếu ông ta mà là phụ nữ thì cũng sẽ chọn người có khí chất ngời ngời như Thẩm Mục Phạm.
Được Bạch Vi Đức ngầm cho phép, bác sĩ Trần kể lại sự việc. “Bệnh nhân bị va chạm ở đầu, chẩn đoán ban đầu cho thấy não bị chấn động nhẹ, tạm thời không nguy hiểm gì, cần tiến hành thêm một bước kiểm tra nữa mới biết được tình hình cụ thể. Có điều trang thiết bị trên đảo không được đầy đủ nên chúng tôi đã liên hệ với bệnh viện ở đảo chính, chuyến tàu xuất phát sáng mai sẽ đưa bệnh nhân đi kiểm tra.”
“Bây giờ cô ấy có thể chuyển viện được không?” Thẩm Mục Phạm hỏi.
Lần này không đợi bác sĩ trả lời, Bạch Vi Đức đã tranh đáp lại. “Không được, cô ấy bây giờ không thể di chuyển.”
Giống như không nghe thấy Bạch Vi Đức đang nói gì, Thẩm Mục Phạm nghiêng đầu nhìn Lý Khả. “Đã liên lạc với Dr. Vương chưa?”
Lý Khả gật đầu, hiểu ý liền nhấn phím một dãy số, đợi máy đã kết nối rồi đưa mấy cho ông chủ. Nhận điện thoại, Thẩm Mục Phạm đem tình hình Bạch Chi Âm giải thích đơn giản, sau đó đưa điện thoại cho bác sĩ Trần. “Dr. Vương muốn biết rõ hơn về bệnh tình, mong ông giảng giải đôi chút.”
Dr. Vương? Bác sĩ Trần nghi hoặc nhận điện thoại, vừa mới alo một tiếng thì đột nhiên cứng ngắc, đứng thẳng người. “Giáo sư Vương…”
Sau khi hỏi thăm sơ qua tình hình, bác sĩ Trần đem điện thoại trả lại Thẩm Mục Phạm, thái độ rõ ràng đã thay đổi. “Tôi sẽ đi làm thủ tục xuất viện, mặt khác…” Bác sĩ Trần dừng một chút. “Vì để cho an toàn… tôi nghĩ mọi người nên đi cùng nhau.”
“Tôi mong còn không được, đã gây thêm phiền toái cho ông.” Thẩm Mục Phạm khách sáo nói cảm ơn.
“Không phiền toái, không phiền toái, đây là trách nhiệm của tôi.” Bác sĩ Trần mặt tươi cười như nở hoa. “Tôi đây xin đi trước tiến hành thủ tục xuất viện.”
Bạch Vi Đức bị gạt sang một bên, trong lòng đủ mọi tư vị khó tả. Từ thái độ của bác sĩ Trần có thể đoán ra vị Dr. Vương đó hẳn là một nhân vật nổi tiếng. Có ông ta ở đây, thương tích của Bạch Chi Âm không còn đáng lo ngại. Nhìn cảnh Thẩm Mục Phạm ôm cô, lóng anh ta như bị bàn là ủi phẳng, bỏng rát đau nhức. Cho dù yêu cô thì cuối cùng anh ta vẫn không có cách nào trở thành người đàn ông bên cạnh cô.
***
Trên đường đi cẩn thận che chở, Bạch Chi Âm được đưa đến bệnh viện Nhân Ái. Bệnh viện nhận được tin báo nên đã sớm bố trí việc xét nghiệm kiểm tra, không đến một giờ đồng hồ đã có kết quả.
“Não bị chấn động nhẹ, không nghiêm trọng lắm, nằm viện theo dõi một thời gian là được.” Dr. Vương nói.
Nghe thấy cô không có việc gì, cuối cùng Thẩm Mục Phạm mới thấy lòng nhẹ nhõm. “Chú Vương, cảm ơn chú, đã tối rồi mà còn gọi chú đến đây, làm phiền chú nghỉ ngơi.”
“Với chú mà còn khách sao cái gì chứ.” Quét mắt qua Bạch Chi Âm đang ngủ say, Dr. Vương quan tâm hỏi anh. “Cô gái này chính là bạn gái trong truyền thuyết của cháu đó hả?”
Thẩm Mục Phạm tự nhiên gật đầu. “Chúng cháu chuẩn bị đính hôn.”
Trước lời nói của Thẩm Mục Phạm, Dr. Vương cũng không kinh ngạc, còn khuyên nhủ. “Nếu thấy hợp thì kết hôn luôn là được rồi, còn đính hôn làm cái gì? Bác Thẩm một mực đang chờ chén trà của cháu dâu đây.”
Thẩm Mục Phạm gượng cười. “Ông ấy đã ôm chắt trai rồi, cháu là người khác họ, không quan trọng.”
“Cháu ấy à…” Bác sĩ Vương thở dài. “Một chút cũng không chịu hiểu cho tấm lòng của ông ngoại cháu. Trong mấy đứa cháu, ông ấy thương cháu nhất mà.”
Thẩm Mục Phạm cười khẽ, không nói gì thêm.
“Trong lòng cháu vẫn không buông bỏ được chuyện ông ấy đã làm với mẹ và bà ngoại cháu à?” Bác sĩ Vương than thở. “Thật ra chuyện này cũng là nỗi áy náy lớn nhất của ông ngoại cháu. Hai năm qua, trí nhớ của ông ấy sụt giảm trầm trọng, có rất nhiều chuyện đã quên, nhưng người thường nhắc tới cũng chỉ có mẹ cháu, bà ngoại cháu với cháu mà thôi.”
Nhìn Thẩm Mục Phạm trước sau vẫn im lặng, bác sĩ Vương đắn đo, quyết định lại ném ra một quả bom. “Ông ngoại của cháu đã lập di