Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

i anh từ Cam Nam trở về.
Đàm Bân ngẩng đầu nhận ra chủ của hai chú chó đứng cách đó không xa, song không có ý định bước đến làm phiền.
Đàm Bân nở nụ cười tỏ lòng cảm kích với người đó, anh ta cũng giơ tay cầm lưỡi chiếc mũ bóng chày vẫy chào, mỉm cười đáp lại.
Ăn sáng xong thì Văn Hiểu Tuệ gọi điện, Đàm Bân thấy vậy liền nhờ bạn giúp: “Bạn thân mến ơi, có thể giúp tớ tìm mua một con chó nhỏ không?”
Văn Hiểu Tuệ làm việc gì cũng thần tốc, ngày hôm sau đã đem đến một con chó Papillon hai tháng tuổi. Đó là một con chó vô cùng hoạt bát, hay ăn, lại rất quấn người, mới đầu còn sợ sệt nhưng chỉ hai mươi phút sau nó đã nhảy nhót khắp nơi.
Nó ngửi ngửi, hít hít hết một lượt ba người, sau cùng thì nhận ngay Thẩm Bồi, cắn chặt lấy gấu quần anh không chịu buông, trông giống hệt một hạt dẻ lông xù quấn lấy chân Thẩm Bồi, anh đi đâu, nó đi theo đó.
“Đặt tên cho nó là gì nhỉ?”
Đàm Bân túm lấy hai tai nó. “Một tiểu cô nương, lại còn xinh đẹp thế này, vậy gọi nó là Tiểu Hồ Điệp đi.”
Văn Hiểu Tuệ cười to. “Tớ phục cậu thật, quả là lắm chiêu.”
Thẩm Bồi tuy không nói gì nhưng nhìn là biết anh rất thích, anh cảm ơn Văn Hiểu Tuệ rồi rời khỏi phòng khách, tới phòng vẽ.
Tiểu Hồ Điệp ngay tức khắc ngoáy cái mông tròn xoe theo sau, bốn chân mũm mĩm, ngắn ngủi ra sức lê trên sàn, trông giống hệt một con rùa có bộ lông dài dị hợm vậy.
Đàm Bân thấy buồn cười, liền nói với Văn Hiểu Tuệ: “Mấy con thú cưng này có vẻ luôn đợi được gặp anh ấy, gặp rồi là dính như keo.”
“Về mặt này, chó với mèo tinh lắm, người tốt, người xấu chỉ nhìn cái là chúng biết liền.” Văn Hiểu Tuệ cười nói. “Nếu mà gặp tớ, chắc chắn chúng trốn biệt luôn.”
Đây là lần đầu Văn Hiểu Tuệ tới nhà Thẩm Bồi, cô rất thích cách bài trí bốn bức tường trong phòng khách, đi loanh quanh ngắm nghía ngôi nhà, cuối cùng dừng lại trước mấy cái giá vẽ dựng đứng trên sàn.
“Đây là những tác phẩm mới của Thẩm Bồi ư?” Văn Hiểu Tuệ tiến đến, quan sát.
“Đúng vậy, cậu thấy có lạ không?”
Văn Hiểu Tuệ lùi ra xa vài bước, nhìn kĩ hơn một lát rồi lại nói: “Tớ nói thật, cậu đừng giận nhé!”
“Đừng có lòng vòng nữa, có gì cứ nói đi.”
“Tớ có cảm giác Thẩm Bồi dường như đã thông suốt rồi. Những tác phẩm trước kia của anh ấy mềm oặt, chẳng có gì thú vị, nhưng khi xem những bức tranh này, tớ thấy anh ấy đã có sự đả thông tư tưởng rất lớn.”
Đàm Bân bĩu môi. “Xì, nghe cậu nói cứ như thật vậy.”
“Là thật đấy, lẽ nào cậu không cảm thấy những bức vẽ này đều có sức hút rất lớn, như thể hiện một điều gì đó vô cùng mãnh liệt, tiếc là tớ không tài nào lý giải nổi.”
“Thôi đi, cậu càng nói càng hoang đường, làm sao tớ có thể không nhận ra được điều gì chứ?”
“Đây gọi là người trong cuộc luôn mù quáng, còn người ngoài cuộc luôn sáng suốt. Không phải tớ muốn nói cậu đâu, Đàm Bân ạ, nhưng tớ thấy cậu sắp thành người vô dụng rồi, trong đầu cậu, ngoài mấy việc vụn vặt ở văn phòng ra thì không chứa nổi cái gì khác.”
“Đúng vậy đấy, trước giờ điều duy nhất động viên, khích lệ tớ chính là mấy cái việc vụn vặt ấy đấy.”
Văn Hiểu Tuệ ngước nhìn trời bằng con mắt khinh thường. “Bệnh nan y hết thuốc chữa.”
Hai người lái xe tới siêu thị lớn gần đó để mua thức ăn và dây xích cho Tiểu Hồ Điệp.
Bên giá bày hàng thực phẩm nhập khẩu, Đàm Bân nhận ra một bóng dáng quen thuộc. Anh đang cúi người chăm chú chọn cà phê. Từ phía Đàm Bân chỉ có thể thấy khuôn mặt nhìn nghiêng điềm tĩnh của anh.
Đàm Bân không hiểu tại sao mình lại tần ngần ở đó, thậm chí không thể cử động nổi ngón tay.
“Này, nhìn gì thế? Sao trông như mất hồn vậy?” Văn Hiểu Tuệ kéo cô đi.
Đàm Bân quay đầu nhìn lại, gần giá hàng vừa nãy không còn bóng người, tựa hồ như hình dáng vừa nhìn thấy chỉ là ảo giác.
Trong lúc xếp hàng đợi thanh toán, Văn Hiểu Tuệ không ngớt kêu ca về giá cả leo thang, Đàm Bân thì vẫn hoang mang, cúi đầu nhìn bàn chân, lòng ngực như bị nén chặt, không tài nào thở được.
Vẫn còn vài việc nhỏ cần phải bận tâm mà thời gian nghỉ phép bảy ngày thì qua nhanh như gió thổi.






Ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ phép, Đàm Bân lần đầu cảm thấy mình bắt đầu có triệu chứng “ngày thứ Hai u ám”, dường như cô không muốn đi làm.
Bầu không khí trong văn phòng cũng thật sự uể oải, chưa thể nào khôi phục lại như trước kỳ nghỉ phép.
Đa