Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

, dường như hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình.
Đàm Bân thể hiện sự thất vọng tràn trề ngay trong lời nói, bất giác cao giọng: “Vậy rốt cuộc là vì thứ gì chứ? Làm lớn chuyện rồi gây rối lâu như vậy mà vẫn chưa đủ hay sao? Anh đừng tự sỉ nhục bản thân nữa. Anh có biết anh đang giày vò những ai không? Đó là bố anh! Mẹ anh! Cả em nữa! Anh đang làm tổn thương tất cả những người yêu thương anh đấy, anh có biết không…”
Bà Vương hoảng hốt chạy vào, giọng điệu nghe vô cùng bất mãn: “Bồi Bồi là người bệnh, cô đừng có to tiếng với nó, nó không chịu nổi đâu, mấy cái thứ này có là gì, bạn bè nó cũng nhiều người dùng đến thứ này mà…”
“Được, bác cứ chiều anh ấy như thế đi, rồi anh ấy sẽ mãi mãi không bao giờ khỏe mạnh được đâu!” Đàm Bân tức giận bỏ về phòng, không ăn cơm tối mà ôm cả bụng tức đi ngủ.
Cô mơ mơ màng màng thấy có người đẩy cửa phòng bước vào, ngồi bên cạnh cô, gọi: “Đàm Bân!”
Đàm Bân hoang mang ngồi bật dậy, hai tay dụi mắt gọi: “Bác!”
Vẻ mặt mẹ Thẩm Bồi hòa nhã hiếm có, bà nói: “Chắc là cháu căng thẳng quá rồi, nhưng chẳng trách được, môi trường sống xung quanh cháu rất khác mà. Cần sa tuy cũng không phải thứ tốt đẹp gì nhưng nếu đem so sánh với ma túy thì lại là chuyện khác. Bác cũng chỉ lo bố thằng Bồi Bồi, ông ấy cả đời ngay thẳng, chắc không thể chịu được chuyện này.”
Đàm Bân gập chân lại, tì cằm lên đầu gối, cúi đầu lặng thinh.
“Điều bác lo sợ không phải chuyện này mà là nếu thằng Bồi Bồi cứ thế này thì sẽ ra sao, nó từ nhỏ đã là đứa ôn thuận, nhưng lòng tự tôn của nó quá lớn, chỉ một chút tổn thương nó cũng không chịu đựng nổi.”
Đàm Bân rất đỗi ngạc nhiên, điều cô thích nhất ở Thẩm Bồi chính là tính cách không gì có thể khiến anh vướng bận trong lòng, nhưng sao người mà mẹ anh miêu tả lại như một người xa lạ vậy?
“Lúc nó bốn, năm tuổi, học ở bán trú mầm non, nó tự mình học thắt dây giày, kết quả là rối thành một mớ bòng bong, bị cô giáo đưa ra trước các bạn phê bình, chế giễu, mỉa mai, nói những lời hết sức khó nghe, nó về nhà, khóc liền mấy ngày trời, từ đó trở đi, nó quyết không đi học nữa, cũng không thắt dây giày, cho đến giờ nó vẫn ghét loại giày có dây.”
Đàm Bân ngơ ngác lắng nghe, như quên hết mọi chuyện, đây là lần đầu tiên cô được nghe chuyện về thời thơ ấu của Thẩm Bồi, thì ra chỉ là chuyện thắt dây giày thôi cũng cần phải truy nguyên lâu như vậy mới hiểu được.
“Bác à, cháu hiểu ý của bác. Bác yên tâm, sau này cháu sẽ không bao giờ nói những lời như thế nữa.”
Mẹ Thẩm Bồi thở dài. “Giờ bác có nói chuyện với nó thì cũng chỉ là gió thổi qua tai. Cháu giúp bác trông nom nó cho tốt, tốt hơn hết là đừng để nó động tới những thứ kia nữa.”
Nửa đêm, Đàm Bân nghe bên tai có tiếng sột soạt, cô liền bật đèn thì thấy Thẩm Bồi đang nằm cạnh, mắt mở to nhìn trần nhà.
“Anh sao vậy? Sao lại không ngủ?” Đàm Bân thì thào.
Thẩm Bồi trở mình, ôm chặt lấy eo cô, áp người vào người cô, tóc anh cọ vào gò má buồn buồn.
“Đừng làm ồn, mau ngủ thôi, anh xem đồng hồ này, gần ba giờ sáng rồi.”
Thẩm Bồi không nói gì, càng siết người cô chặt hơn.
Đàm Bân mềm lòng, nhẹ hôn lên đôi mắt Thẩm Bồi. “Thôi, được rồi, được rồi, giờ anh nhắm mắt lại và ngủ thật ngon, ngày mai em đưa anh đi dạo.”
Thẩm Bồi gật đầu, nghe lời cô nhắm mắt lại.
Vì không phải đi làm nên sáng không cần dậy sớm. Quả nhiên Đàm Bân rất giữ lời, nói là làm, sáng ra đã giục Thẩm Bồi ra ngoài.
Rất lâu rồi không ra ngoài vận động, đi được nửa vòng Thẩm Bồi đã mướt mát mồ hôi, tựa vào người Đàm Bân thở dốc.
“Anh mệt.” Thẩm Bồi nói không ra hơi.
Đàm Bân dìu anh ra ghế đá gần đó ngồi, vuốt vuốt tóc anh, nói: “Anh nghỉ một lát đi, em đi thêm hai vòng nữa.”
Khi cô chạy hết một vòng hồ, quay lại thì thấy có hai chú chó lông vàng đang ngồi trước mặt Thẩm Bồi.
Thẩm Bồi đưa tay cù cù dưới cằm một con, nó thích thú nhắm mắt lại, khẽ kêu vẻ khoan khoái, con còn lại thè lưỡi liếm láp lòng bàn tay anh, cái đuôi ve vẩy trông như cỏ đuôi chó bay trong gió.
Đàm Bân nhận ra hai chú chó đó, một chú là Tom, còn chú kia là Jerry, mãi vẫn là mèo và chuôt, khiến người khác rất ấn tượng. Cô muốn đi qua nhưng vừa đi được nửa đường bèn trở gót quay lại, nhìn cảnh tượng hài hòa trước mắt, chợt thấy khóe mắt cay cay.
Trên gương mặt Thẩm Bồi chất chứa niềm vui.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Thẩm Bồi cười từ kh