Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1995 lượt.

ì thì nói cũng đã có bảy ngày nghỉ, Đàm Bân có thể chuyên tâm ở nhà chăm sóc Thẩm Bồi.
Đàm Bân cũng cần vài ngày để tự kiểm điểm lại bản thân, xem mình đã được mất gì trong gần một tháng qua. Có một vài chuyện khiến cô luôn cảm thấy bất an, nhưng lại không có thời gian để suy xét những tiểu tiết này.
Đàm Bân bước vào nhà với tâm trạng thoải mái, mẹ Thẩm Bồi đang ngồi ở phòng khách, bà vú Vương đứng bên cạnh với vẻ bối rối.
“Bác đã đến rồi ạ!” Đàm Bân bước tới, cất tiếng chào.
Mẹ Thâm Bồi ngước lên nhìn cô, giọng bà bỗng trở nên mềm dịu khác thường: “Cháu vào thay đồ trước đi đã.”
Trời đã tối, ánh đèn yếu ớt trong phòng khách khiến hình dáng mỗi người đều trở nên mờ mờ ảo ảo.
Bà vú Vương thò tay bật công tắc, đèn trần vụt sáng, soi rõ từng sợi tóc bạc trên mái đầu của mẹ Thẩm Bồi. Trong khoảnh khắc này, bà như già đi đến mười tuổi.
Kìm nén nỗi bất an trong lòng, Đàm Bân đi vào phòng ngủ thay đồ, buộc lại tóc. Khi đi qua phòng vẽ, cô liền thò đầu vào ngó nghiêng, thấy Thẩm Bồi đang ngồi ngoan ngoãn trước giá vẽ, cô mới yên tâm trở ra phòng khách.
“Thẩm Bồi hôm nay thế nào ạ?” Đàm Bân hỏi bà Vương.
Bà Vương hết nhìn cô lại nhìn sang mẹ Thẩm Bồi, im lặng không nói.
Đàm Bân bỗng cảm thấy nghi ngờ. “Sao thế ạ?”
Mẹ Thẩm Bối vỗ vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh mình rồi nói: “Lại đây, ngồi xuống chỗ này.”
Bỗng dưng được yêu quý nên Đàm Bân có chút bất ngờ. Cô rón rén đến ngồi bên bà, khép hai đầu gồi lại vẻ phép tắc.
Mẹ Thẩm Bồi mở một chiếc túi giấy, để nó xuống trước mặt Đàm Bân. “Cháu có nhận ra thứ này không?”
Đó là một túi lá cây khô màu nâu, nếu nhìn qua thì không có gì bắt mắt cả.
Đàm Bân đón lấy, ngần ngại đưa lên mũi ngửi, một mùi hương cay nồng khác lạ, cô lắc đầu.
Tiếng mẹ Thẩm Bồi nghẹn ngào trong cay đắng: “Bác quên mất, thứ này chắc chắn cháu không thể biết được.”
“Đó là gì vậy ạ?” Đàm Bân chợt có linh cảm không lành, bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc, hai thái dương căng ra.
Mẹ Thẩm Bồi thở dài. “Cần sa đấy.”
Đàm Bân há hốc miệng, kinh ngạc nhìn mẹ Thẩm Bồi, phút chốc như mất đi khả năng tư duy.
“Buổi sáng có đứa bạn đến thăm nó, đến chiều thì bà Vương phát hiện ra thứ này.” Mẹ Thẩm Bồi gượng cười. “Trong nghề này có không ít người dựa vào nó để duy trì cảm hứng, nhưng Bồi Bồi từ trước tới giờ chưa từng động đến.”
Đàm Bân dùng sức giữ chặt cái túi giấy, hai tay run rẩy, cảm giác như lồng ngực vừa bị móc rỗng.
“Tại sao chứ?”
Đàm Bân biết có hỏi cũng như không. Trong thế giới của cô, dù gặp khó khăn cũng chỉ có thể nghiến răng bước tiếp, cô chỉ tin rằng: “Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, Liễu ám hoa mình hựu nhất thôn[1'>”, cả đời này cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện động vào ma túy.
[1'> Câu thơ của Lục Du, quan thời Nam Tống, nhà thơ, nhà làm từ của Trung Quốc. Dịch nghĩa: “Sơn cùng thủy tận ngờ hết lối, Liễu rủ hoa cười lại gặp làng.”
Mẹ Thẩm Bồi thấy cô không còn lời nào để nói, thần sắc bỗng trở nên u ám.
Một lát sau Đàm Bân bỗng đứng bật dậy, lao vào phòng vẽ.
“Thẩm Bồi!” Cô gọi to.
Thẩm Bồi không quay lại, cũng không có phản ứng gì, tay cầm cọ vẽ, dùng lực vẽ nốt màu vẽ cuối cùng. Lần này trên bức họa không còn là một khối màu lóe mắt như trước. Trên màu nền xanh biếc thấp thoáng có hai khuôn mặt người, ngũ quan mơ hồ, đang hướng mắt nhìn nhau từ hai góc chéo của khung tranh.
Dưới những tia nắng vàng dịu ấm áp, cả bức họa toát lên một màu tuyệt vọng, như có một luồng hơi lạnh phả ra từ sâu thẳm bên trong.
Đàm Bân không kìm được đứng ngây ra đó rồi lùi lại.
Thẩm Bồi từ từ quay ra, cặp mắt mơ màng, phản ứng cơ thể vẫn còn chậm chạp, rõ ràng vẫn chưa hết tác dụng của cần sa.
“Thẩm Bồi!” Đàm Bân ngồi bên cạnh anh, nói khẽ: “Anh đừng động tới mấy thứ này nữa, chúng chỉ khiến anh sống xa rời thực tế thôi, không giúp ích được gì cho anh đâu.”
Thẩm Bồi không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Đàm Bân, anh không quay mặt lại, một lúc sau mới nói: “Anh xin lỗi!”
“Em không muốn nghe lời xin lỗi, anh nghe em nói này, anh không được động tới những thứ này nữa!” Đàm Bân ngẩng mặt nhìn Thẩm Bồi, nét mặt đầy vẻ van nài.
Hai mắt Thẩm Bồi rủ xuống, anh lặng thinh.
Đàm Bân lại nói: “Em được nghỉ phép vài ngày, mai hai đứa mình đi chơi ở đâu đó, được không anh?”
Thẩm Bồi như không nghe thấy gì, hai mắt dính chặt vào bức họa, thần thái ngơ ngẩn


XtGem Forum catalog