Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
lệ[2'> nên đều hiểu ý, cười rộ lên. Còn Lưu Bỉnh Khang thì tỏ vẻ ngơ ngác vì không hiểu gì, nghe Vu Hiểu Ba giải thích, ông ta mới ngộ ra, gật đầu cười.
[2'> Một tác phẩm của tác giả Hạ Diễn (1900-1995), được viết vào năm 1935, đả kích chế độ áp bức, bóc lột nhân công của các ông chủ lao động trong xã hội Thượng Hải lúc bấy giờ.
Đàm Bân tiếp lời: “Có được mức doanh thu này, đó là nhờ vào sự nỗ lực cuả các giám đốc kinh doanh, đặc biệt là Young, người phụ trách kinh doanh khu vực Bắc Kinh, chiếm bảy mươi phần trăm doanh số khu vực chúng tôi.” Cô quay sang Chu Dương: “Tôi đã xin được Performance Point cho anh rồi, số tiền tuy không nhiều nhưng mong anh coi đó là động lực để tiếp tục cố gắng trong quý sau.”
Performance Point là một món tiền thưởng nhỏ mang tính chất khuyến khích, áp dụng trong nội bộ công ty, giá trị về tinh thần đáng quý hơn nhiều so với giá trị vật chất.
Kiều Lợi Duy phát mạnh vào vai Chu Dương. “Chúc mừng nhé, người anh em, được tiền thưởng, nhớ phải khao chúng tôi đấy!”
Dù Chu Dương muốn che giấu nhưng nét mặt của anh ta vẫn lộ rõ vẻ đắc ý.
Đàm Bân nhìn hai người đó, cười nhạt.
Như thế có nghiã cô đã tận tình tận nghĩa rồi, dành cho Chu Dương cơ hội phát triển, nếu không biết cách nắm bắt, ắt sẽ có người vượt lên và loại bỏ anh ta, rõ ràng không cần đến lượt cô ra tay.
Đến giờ họp chính thức, chỉ còn bốn vị giám đốc kinh doanh ở lại.
Nghe xong báo cáo của Đàm Bân và Kiều Lợi Duy, vẻ mặt Lưu Bỉnh Khang dần trầm xuống.
Theo lời Kiều Lợi Duy, trong tổ chấm thầu, Phó tổng Lương vẫn giữ vị trí dẫn đầu, nhưng cuối năm nay ông ấy chắc chắn sẽ nghỉ hưu, trong khi lời nói của Điền Quân ngày càng có trọng lượng.
Nhắc đến mối quan hệ với Điền Quân, Đàm Bân nói: “Điền Quân cho phép tôi được nói chuyện với con gái qua QQ một tiếng và gặp nhau hai lần mỗi tuần. Qua tiếp xúc, anh ta đã thoải mái hơn rất nhiều, có thể nhận ra rằng, ấn tượng không tốt của anh ta đối với MPL trước đây giờ đã giảm đi nhiều. Nhưng con người này hiểu biết rộng và có chút bí ẩn nên dù có khám phá, tìm hiểu nhiều cũng không thể biết hết được về anh ta. Nói thẳng ra là, tôi không nắm chắc về anh ta, chỉ mong anh ta luôn đảm bảo công bằng trong công việc.”
“Chưa đủ, chưa đủ.” Lưu Bỉnh Khang lắc đầu. “Tôi yêu cầu các bạn phải biết người biết ta. Các bạn đã làm đến đâu rồi, có biết được Competitors[3'> của các bạn đang thực hiện điều gì không?”
[3'> Có nghĩa là: những đối thủ, người cạnh tranh.
Cả căn phòng yên lặng một lúc lâu. Hai vị giám đốc kinh doanh khu vực phía đông và phía nam, Vu Hiểu Ba và Tăng Chí Cường, mặt thần ra vẻ biết lỗi.
Đàm Bân và Kiều Lợi Duy ngồi đối diện nhau, đều nhận ra được sự thất vọng trong mắt đối phương. Đến bây giờ Đàm Bân mới hiểu tại sao trước đây Vu Hiểu Ba bất chấp nguy cơ mất đi sự ưu ái chứ nhất quyết không đảm trách vai trò quản lý vụ thu mua.
Tâm lý khách hàng rất đặc biệt, đối với mỗi nhà cung ứng đều có một vị tổng giám đốc, ở tổng bộ tập đoàn Phổ Đạt, đối tượng có quan hệ qua lại nhiều nhất chính là giám đốc chi nhánh. Khách hàng càng ở cấp cao thì càng cần người ở vị trí cao tương đương tiếp ứng, nếu không thì họ sẽ nghĩ mình bị coi thường.
Là một công ty đa quốc gia như FSK, ngoài Dư Vĩnh Lân, những người ở cấp VP đều trực tiếp phụ trách công việc thu mua. Còn ở MPL, Lưu Bỉnh Khang với tư cách là chủ tịch hội đồng quản trị, công việc hằng ngày bận bịu tối mặt, rất khó sắp xếp để có được thời gian rảnh rỗi, gần đây ông ta còn liên tục đi công tác, rất ít người gặp được ông ta ở văn phòng, nói gì đến việc ông ta trực tiếp gặp gỡ, tiếp khách cấp cao.
Những lời này tất nhiên không thể nói ra trước mặt mọi người, nói sau lưng cũng chỉ ở mức nào đó thôi, đâu thể nói hết được.
Trong lòng Đàm Bân dù có muôn vàn nỗi bức xúc nhưng cũng chẳng thể nói toẹt cho bàn dân thiên hạ biết.
Nghĩ tới điệu cười khó hiểu của Dư Vĩnh Lân, một nỗi bất an cứ thế lớn dần trong lòng cô.
Buổi tối ra ngoài dùng bữa, tâm trạng của mọi người đều không tốt.
Đặc biệt là khi nghe tin đồn từ tổng bộ cho rằng Lý Hải Dương và Lưu Bỉnh Khang đang ra mặt tranh chấp nhau, hiện đang bước vào giai đoạn kịch liệt, nảy lửa.
“Cẩn thận chút đi, người anh em.” Kiều Lợi Duy nói, “Nếu Lý Hải Dương đắc cử thì sự kiện đầu tiên xảy ra e rằng sẽ là một trận chiến khốc liệt, đặc biệt là về mảng tiêu thụ.”
Đàm Bân chỉ tập trung