Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
sai lại càng sai.
Cô nghĩ một lát rồi hỏi tiếp: “Nếu như những lời cô nói là sự thật, vậy tại sao cô không gửi kèm cho cả Young?”
Phương Phương chầm chậm cúi đầu. “Lúc đó quá bận, tôi cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc sự việc thôi.”
Đàm Bân ngẩng đầu nhìn cô ta, nhất thời không còn gì để nói. Phương Phương hiển nhiên không có bất kỳ ý thức tự bảo vệ mình nào.
Cô lại gọi Chu Dương vào, anh ta thề thốt, không chịu nhận, ra vẻ phẫn nộ: “Tôi chưa từng nói thế, chắc chắn cô ta hiểu lầm ý tôi rồi. Quy tắc của công ty rất rõ ràng, làm sao tôi có thể quên được chứ?”
Phương Phương nhìn anh ta, nước mắt bắt đầu rơi. “Young, anh nói chuyện phải có lương tâm một chút chứ!”
“Không cần cô nhắc nhở, lương tâm của tôi vẫn nằm trong lồng ngực. Còn cô thì sao, xảy ra chuyện thì cắn linh tinh, tôi không thể không nghi ngờ nhân phẩm của cô.”
“Anh… anh…” Phương Phương tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy. “Anh là đồ không biết xấu hổ!”
Chu Dương ôm cánh tay, cười mỉa. “Ồ, chửi rồi đấy, có phải là muốn hỏi thăm ông bà tôi không?”
“Được rồi, đừng nói nữa!” Đàm Bân quát cô ta. “Phương Phương, cô về trước đi, bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp.”
Phương Phương đập cửa rồi bỏ đi.
“Cherie, tôi…” Chu Dương định nói gì đó.
“Anh đến nơi trực tiếp sản xuất nhé, trấn an tinh thần mọi người, có tiến triển gì thì báo cho tôi.” Đàm Bân rất mệt mỏi, thậm chí còn có cảm giác chán ghét, không muốn nói chuyện nhiều với anh ta.
Bốn giờ sáng, có tin từ nơi trực tiếp sản xuất gửi về, đã giải quyết được sự cố, thiết bị đã được khôi phục lại bình thường.
Đàm Bân không ngủ, vẫn ở trong phòng làm việc xử lý email. Nhận được điện thoại mới thở phào, uống một viên an thần rồi leo lên giường. Cô cần phải ép bản thân nghỉ ngơi vài tiếng đồng hồ, ngày mai sẽ phải đối mặt với sự việc còn khó khăn hơn nhiều, đó là giải quyết những vấn đề tàn dư và xử lý kẻ đầu trò.
Cơn phong ba lớn đã qua đi, cẩn thận dặn dò các bên, cần phải có người chịu trách nhiệm.
Ngồi trong văn phòng của Lưu Bỉnh Khang, tâm trạng của Đàm Bân hết sức chán nản.
“Cô cần nhớ bài học này, Cherie, quản lý team, đặc biệt là sale team là nhiệm vụ đầy thử thách, lơi lỏng thì sẽ xảy ra sai sót, chặt chẽ thì sẽ mất cân bằng.”
Lưu Bỉnh Khang đứng trước cửa sổ, quay lưng về phiá Đàm Bân nên cô không nhìn thấy vẻ mặt của ông ta, nhưng giọng nói của ông ta lại rất bình tĩnh.
“Tôi thành thật xin lỗi. Có lẽ tôi đã gây áp lực rất lớn cho bọn họ, cho nên mới có sự việc như ngày hôm nay.” Đàm Bân nói với vẻ mặt hết sức hổ thẹn.
Chuyện này bị đưa đến trụ sở chính, cô không rõ rốt cuộc đã gây ra phiền phức lớn như thế nào cho Lưu Bỉnh Khang. Lúc này thà rằng Lưu Bỉnh Khang nổi giận, như thế còn khiến người ta an tâm hơn là điệu bộ bình tĩnh thế này. Sự bình tĩnh và im lặng của ông chủ thường không phải là chuyện gì tốt cả.
“Không hoàn toàn là lỗi của cô. Ray Cheng vừa đi, tôi nên tìm cho mọi người một tổng giám đốc. Trẻ quá, cuối cùng vẫn là trẻ quá.”
Đàm Bân không nói gì, cô không muốn biện minh cho bản thân, cũng không muốn giải thích thêm nguồn cơn của sự việc, chỉ có thể để cho Lưu Bỉnh Khang trút hết nỗi bực bội.
Còn về chức vụ tổng giám đốc mới, Lưu Bỉnh Khang sớm đã tìm được người phù hợp, nhưng vào đêm trước khi nhậm chức, người đó nghe đồn MPL đang ở trong tình trạng tranh giành quyền lực nên sợ hãi mà rút lui. Trong lời nói của ông ta có chút lực bất tòng tâm, khiến Đàm Bân không thể không nghĩ rằng, có phải ông ta đang cảm thấy hối hận vì sự ra đi của Trình Duệ Mẫn hay không?
Cuối cùng, Lưu Bỉnh Khang hỏi: “Cô định đổi mới như thế nào?”
“Việc kinh doanh ở khu vực Bắc Kinh ngày càng mở rộng, Young một mình phụ trách toàn bộ khu vực này thực sự là rất khó khăn. Tôi muốn xin thêm một nhân viên phân phối.”
Đàm Bân suy nghĩ một buổi tối, mới quyết định đưa ra yêu cầu này.
Khu vực Bắc Kinh là con gà đẻ trứng vàng trong tay cô, cô không thể lại mạo hiểm để tất cả trứng trong một cái giỏ được.
Lưu Bỉnh Khang nhìn cô. “Vị trí giám đốc kinh doanh hiện nay là do một người đảm nhiệm, không hề có một nhân viên phân phối dư thừa, cứ coi như tôi phê chuẩn rồi thì cô tìm người thích hợp ở đâu?”
“Có một người.” Đàm Bân nói nhỏ.
“Ai?”
“Quản lý khách hàng, phụ trách tổng bộ Phổ Đạt ở Bắc Kinh Vương Dịch.”
“Cô ấy bằng lòng chuyển đến team của cô sao?”
“Chỉ cần ông đồng