Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

u nguyện điều gì khác. Nếu có một ngày, họ biết đầu bên kia của sợi dây duy trì sự sống và hy vọng đó không có bất cứ thứ gì họ sẽ như thế nào?”
Đầu óc Đàm Bân như quay cuồng, bao nhiêu năm nay cô chưa từng nghĩ đến chủ đề sâu xa như thế.
“Sẽ như thế nào ư?” Cô nói. “Em chỉ có thể nghĩ đến cụm từ mãi mãi không thể quay đầu.”
“Đúng, đột nhiên anh cảm thấy tác phẩm trước đây của mình thật tệ, họ nói tranh của anh đẹp nhưng sáo rỗng, anh không hề thích nghe những lời đó, bây giờ nghĩ lại, có lẽ họ nói đúng.”
Đàm Bân không nói gì nữa, chỉ im lặng lắng nghe.
“Bân Bân, anh muốn nói với em, những lời anh nói trước khi đi, bây giờ anh xin rút lại. Anh không muốn vì tương lai bất định mà từ bỏ những thứ anh đang nắm giữ, là như vậy đấy.”
“Được, em đợi anh về.” Giọng của Đàm Bân rất nhẹ nhàng.
Lần này, Thẩm Bồi im lặng rất lâu. Qua sóng điện thoại, dường như Đàm Bân cảm nhận được vẻ thỏa mãn và vui sướng của anh trong sự tĩnh lặng đó.
Cuối cùng Thẩm Bồi nói: “Muộn rồi, em ngủ đi. Anh ngắt máy đây.”
Ba giây sau, Đàm Bân nghe thấy tiếng “bíp bíp” ở đầu máy bên kia.
Cô nhảy ra khỏi bồn tắm, cảm giác cơ thể như tràn đầy năng lượng. Hôm đó, cô ngủ rất say, một giấc ngủ sâu hiếm có.
Cũng từ hôm đó, nhịp độ công việc hằng ngày đột nhiên nhanh hơn. Bộ phận sản xuất ngày đêm chuẩn bị hồ sơ trao đổi kỹ thuật dựa theo yêu cầu cụ thể của tập đoàn Phổ Đạt.
Trình độ kỹ thuật của những người thuộc bộ phận sản xuất này đương nhiên không cần bàn cãi, nhưng khi làm tài liệu diễn thuyết vẫn phạm phải một số sai lầm như: không xem đối tượng, không có trọng điểm, không phân chia điểm chủ yếu và thứ yếu. Vì vậy không chỉ lo việc của mình, Đàm Bân còn phải dành thời gian giúp họ sửa tài liệu. Nhưng những phiền não của cô không ai có thể gánh đỡ được.

Hôm đó, đứng trước Lưu Bỉnh Khang, cô đã vỗ ngực đảm bảo nhất định sẽ tạo dựng mối quan hệ tốt hơn với Điền Quân. Nhưng đã một tuần trôi qua mà không hề có bất cứ tiến triển nào.
Hôm đó là thứ Sáu, cô vừa từ trụ sở Phổ Đạt trở về công ty thì một giọng nữ gọi giật cô lại: “Cherie, có bưu kiện chuyển phát nhanh gửi cho cô.”
Một hộp giấy rộng chừng mười phân được gói rất gọn gàng. Họ tên của người gửi rất lạ, cô chỉ biết địa chỉ đó là một tòa văn phòng nổi tiếng trên đường Trường An. Cả đoạn đường về văn phòng cô cứ lẩm bẩm, không phải là bom hay virut gây dịch bệnh chứ?
Về đến phòng làm việc, Đàm Bân mở ra xem, bên trong hộp giấy là một chiếc hộp gỗ rất đẹp, bên trên khắc hoa văn theo phong cách cổ.
Mở nắp hộp gỗ ra, Đàm Bân “oa” lên một tiếng, lập tức mở to mắt.
Trong chiếc hộp là một con dấu rất đẹp làm bằng đá Điền Hoàng.
Cho dù bình thường cô không thấy hứng thú đối với những thứ đó, nhưng vì theo Thẩm Bồi nhiều nên bị nhiễm, những thông tin về giá cả thị trường của đá Điền Hoàng cô cũng biết ít nhiều.
Nhìn màu sắc, chất lượng của loại đá Điền Hoàng này, nhẵn bóng, trong suốt, gần như có thể nhìn xuyên qua, cho dù là đá Thái Đông giả mạo thì cũng thuộc vào loại sản phẩm cao cấp, giá chắc chắn không hề rẻ.
Cô nghi ngờ, lấy con dấu ra, để trước mặt quan sát.
Con dấu trên tay cô mát lạnh, nhẵn bóng, dưới đáy khắc mấy chữ theo kiểu Tiểu triện cổ.
Cố gắng nhìn cô cũng chỉ có thể đoán ra được hai chữ. Nhìn bên dưới còn dính mực đóng dấu màu đỏ, Đàm Bân thở một hơi, đóng con dấu xuống một tờ giấy trắng, lúc này dòng chữ mới hiện rõ, cô đứng sững một hồi, không nói được lời nào.
Bảy chữ đó là: “Thập phân hồng sở biện thành khôi[1'>.”
[1'> Có nghĩa là: Mười phần sắc đỏ sẽ hóa đen.
Một nhà văn mà dạo trước Đàm Bân rất yêu thích đã từng sử dụng câu nói này trong một cuốn sách. Khi ấy, cô vẫn học cấp ba, còn chưa hiểu về mối quan hệ biện chứng: lạc cực sinh bi, thịnh cực tất suy, chỉ cảm thấy sợ hãi một cách cực đoan, giống như bị giội một chậu nước lạnh từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Sau đó rất lâu cô mới biết nguồn gốc thực sự của câu nói này.
Trong tâm lý của người trẻ tuổi, “thập phân hồng sở biện thành khôi” dường như thê thảm hơn cả “khai đáo trà mi hoa sự liễu[2'>”.
[2'> Có nghĩa là: Đến khi trà mi ra hoa thì các hoa khác đã tàn.
Nhiều năm sau gặp lại, cảm giác ban đầu đó vẫn tồn tại.
Đàm Bân nhìn vào con dấu đỏ đầy vẻ ngạc nhiên, rốt cuộc là ai?
Nhớ đến việc Văn Hiểu Tuệ đánh giá bạn trai: thời bình này đừng mong chờ anh ta đỡ đạn cho mình, nhưng anh ta dám tiêu bao nhiêu tiền và thời gian cho mình thì có thể chứng tỏ anh ta yêu mình bấy nhiêu.
May mà dưới hộp gỗ vẫn còn một tấm thiệp.
Trên tấm thiệp nhỏ màu trắng có viết: “Chúc mừng sinh nhật!” Lật tấm thiệp lại, có hai hàng chữ khác: “Vãn lai thiên dục tuyết, Năng ẩm nhất bôi vô?[3'>”
[3'> Có nghĩa là: “Trông trời sắp tuyết thê lương, Nhâm nhi một chén rượu suông không nào?” Trích trong bài Vấn lưu thập cửu của Bạch Cư Dị, bản dịch của Nguyễn Tâm Hàn.
Nhưng chữ ký bên dưới lại là cái tên mà cô đã gặp không biết bao nhiêu lần trong những bản hợp đồng, ba chữ quen thuộc vô cùng: Trình Duệ Mẫn.
Ngày mai là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của