Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341923
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.
khác thì tham dự thông qua điện thoại đường dài và hệ thống hội nghị trực tuyến.
Lưu Bỉnh Khang do buổi tối còn có cuộc hẹn với đối tác khác nên chỉ góp mặt một lát, dặn dò Đàm Bân mấy câu rồi vội vã rời đi.
Đã gần chín rưỡi, cuộc họp vẫn chưa kết thúc.
Quy tắc cho điểm của Phổ Đạt không gây ra tranh cãi gì lớn. Dù sao thì trong cùng một ngành nghề, đã cạnh tranh với nhau nhiều năm, ưu thế của những đối thủ cạnh tranh đều rõ ràng, không cần nhiều lời.
Cả MPL và FSK, xét về mặt kỹ thuật luôn đứng đầu trong ngành. Còn tiêu chuẩn kỹ thuật của Phổ Đạt, dưới sự tham gia giúp đỡ của những công ty đa quốc gia, để đi từ không tới có, họ cũng đã mất mấy năm để dần gây dựng.
Nhưng so với những doanh nghiệp trong nước lâu đời, những công ty đa quốc gia cũng lộ rõ những điểm yếu kém. Giá thành cao khiến cho họ trong cuộc chiến giá cả phải lấy lợi nhuận đổi thị trường, than mình nhỏ bé, sau đó từng tí từng tí một bị tấn công, dần rơi vào hiểm địa.
Cho nên thách thức lớn nhất vẫn là giá cả và điều khoản thương mại.
Đối với MPL, mới chỉ lọt vào danh sách ngắn của vòng đầu tiên vẫn là chưa đủ, mà họ cần giữ vị trí top đầu trong bảng xếp hạng tổng hợp, như vậy mới có khả năng nắm được ưu thế trong vòng đàm phán thương mại, không thì chí ít cũng giữ được thị phần hiện tại.
Nói cho cùng, cửa ải này chính là mối quan hệ giữa khách hàng và bảng xếp hạng cuối cùng.
Buổi chiều, Lưu Bỉnh Khang nhận email của Đàm Bân, thông qua mối quan hệ cá nhân từ nội bộ Phổ Đạt, đã lấy được danh sách đầy đủ của tổ chấm thầu.
Đàm Bân đoán không sai, quả nhiên Điền Quân đứng ngay sau Phó tổng Lương, anh ta là tổ phó thứ nhất của tổ chấm thầu.
Lúc này, trên màn hình máy cHiểu Trong phòng họp hiện ra mô hình cơ cấu tổ chức của Phổ Đạt, tất cả hồ sơ dự thầu và các bên có liên quan, bao gồm lãnh đạo cấp một, hai, ba của công ty, chi nhánh chủ chốt đều được hiển thị trong một bản Excel, các màu sắc khác nhau biểu thị thái độ của từng người đối với MPL.
Có ba màu vô cùng bắt mắt, đại diện cho ba loại khách hàng khác nhau: màu xanh lục đại diện cho tổ chức đồng minh hoặc những người có thiện cảm, màu vàng thể hiện thái độ trung lập, màu đỏ, không cần nghĩ nhiều, đó chính là thành phần phản đối MPL.
Chỉ cần nhìn qua cũng thấy màu đỏ và vàng chiếm tỷ lệ khoảng bốn mươi phần trăm. Mặc dù chiếm tỷ lệ ít nhưng màu sắc hiện ra vô cùng chói mắt.
Thật không may, tên của Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân bị phủ màu vàng, còn điều khiến cho Đàm Bân cảm thấy lo lắng nhất chính là Tổng giám đốc kỹ thuật của Phổ Đạt Trần Dụ Thái cũng xuất hiện trong danh sách tổ chấm thầu, mà còn là màu đỏ chói mắt.
Kiều Lợi Duy, phác thảo mối quan hệ giữa họ lên bảng, “Tổng bộ Phổ Đạt, mỗi người một cách, một quan điểm khác nhau, các chi nhánh ở Bắc Kinh cũng có hậu thuẫn riêng, trong bảng này có hơn hai mươi nhân vật chủ chốt, quan hệ giữa họ đều rất tế nhị và phức tạp, khi chưa biết rõ thì không được manh động…”
Đàm Bân nhớ lại bài học từ lần trước, ngoài việc nhắc nhở lúc mọi người lạc đề, chẳng nói gì thêm, chỉ im lặng lắng nghe.
Cô không thể không bái phục tài kinh doanh của Kiều Lợi Duy. Chỉ trong vòng một tuần mà anh ta đã lật mở hết trên dưới Phổ Đạt, nắm được không ít những thông tin bí mật.
Khi Kiều Lợi Duy giới thiệu xong, đang trưng cầu ý kiến thì Đàrn Bân lên tiếng: “Tôi có kiến nghị, là cá nhân thôi.” Cô nói rõ ràng ý kiến của mình. “Theo thông lệ trước đây của Phổ Đạt, khi việc trao đổi kỹ thuật kết thúc, danh sách đấu thầu sẽ nhanh chóng công bố, cho nên chúng ta chỉ có thời gian ba đến bốn tuần để chạy quan hệ, rõ ràng việc quan tâm chu đáo đến từng bên liên quan là một điều không thực tế, chúng ta chỉ có thể tập trung vào việc duy trì đồng minh, tiếp cận phe trung lập, những người hiện vẫn còn tồn tại vấn đề tiêu cực, tôi đề nghị tạm thời bỏ qua.”
Kiều Lợi Duy nhảy lên như bị giẫm phải đuôi. “Bỏ qua? Cô có dám đảm bảo những người bị chúng ta bỏ qua này không thể làm ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng không?”
Đàm Bân nhìn anh ta, thái độ hòa nhã nhưng kiên định. “Tôi không thể bảo đảm, đây vốn là một canh bạc, có được có mất, không ai có thể chắc chắn, trừ khi anh biết biến hóa.”
“Chưa từng thử mà cô đã biết là không thể? Cherie, lẽ nào cô quên rồi? Làm sale, cho dù chỉ có một phần trăm cơ hội cũng không được dễ dàng từ bỏ.” Kiều Lợi Duy gõ xuống bàn, mặc dù không giận dữ nhưng quyết không nhượng bộ.
Tiếng của Vu Hiểu Ba kịp thời vang lên từ điện thoại trong phòng họp: “Lão Kiều, Cherie, vấn đề này chúng ta sẽ thảo luận sau, gần mười giờ rồi, mau giải tán để mọi người về nhà đi.”
Đàm Bân lập tức tỉnh ngộ, ánh mắt liếc qua mấy giám đốc kinh doanh, họ vẫn đang mở to mắt nhìn hai vị quyền phó tổng, thái độ hứng thú như xem một vở kịch, mà giữa họ còn có một trận chiến ngầm không khói thuốc súng vô cùng kín kẽ.
Cô cười nói: “Hôm nay bàn tới đây thôi, các vị đã vất vả rồi, mau về nhà nghỉ ngơi thôi. Ngày mai tôi sẽ gửi cho mọi người kế hoạch hành động tiếp theo.”
Phòng họp thoáng cái đã trống không, nhữn