XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẫy Văn Phòng

Bẫy Văn Phòng

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341933

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1933 lượt.

Đàm Bân, đây là một món quà sinh nhật mà người tặng rất có lòng, một lời mời đặc biệt. Đàm Bân ôm hai vai, ngồi xuống, không biết có phải có gió thổi tới không mà cô cảm thấy hơi lạnh. Cô đoán Trình Duệ Mẫn là người làm việc gì cũng rất chừng mực, con dấu này có khả năng là đồ giả, giá trị không thể quá cao.
Đàm Bân đã từng gặp không ít trường hợp như thế này, có những món quà còn đắt hơn rất nhiều, nhưng quan trọng là nó đến quá bất ngờ, cô không kịp chuẩn bị tâm lý đón nhận.
Mấy lần gặp mặt trước, dường như trong lời nói của Trình Duệ Mẫn đã chứa đựng tình ý, không phải cô không nhận ra, chỉ là tính hư vinh khiến cô cảm thấy không có gì là không thỏa đáng cả, ngược lại cô còn khá thích tình ý này.
Chỉ có thế thôi.
Trên thế giới này đương nhiên có rất nhiều thứ tốt đẹp, nhưng không phải ai cũng có đủ tư cách để sở hữu. Sở hữu một cách miễn cưỡng không có nghĩa là muốn gì được nấy.
Chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng, đánh giá một lượt, sau đó thì ném nó ra khỏi đầu.
Đây là kinh nghiệm mà Đàm Bân có được từ một quảng cáo trên tạp chí thời trang.
Đàm Bân cảm thấy đây không phải là phong cách của anh.
Cô cất con dấu đi, quyết định đồng ý lời mời, để xem xem rốt cuộc đằng sau thành ý này có mục đích gì khác.
“Canh đãi cúc hoàng gia uấn thục, Cộng quân nhất túy nhất đào nhiên[4'>” Anh đã dùng thơ của Bạch Cư Dị thì Đàm Bân cũng dùng thơ của Bạch Cư Dị để trả lời, cô soạn một đoạn tin nhắn ngắn rồi gửi đi.
[4'> Có nghĩa là: “Đợi lúc nhà mình thơm rượu cúc, Mời ông cùng một trận say riêng.” Trích trong bài Dữ Mộng Đắc cố tửu nhàn ẩm, thả ước hậu kỳ của Bạch Cư Dị, bản dịch của Viên Thu.
Thầm nghĩ sẽ nhận được hồi âm ngay sau đó, nhưng chờ mãi mà không thấy.
Cứ thế đến lúc hết giờ làm việc, di động reo không biết bao nhiêu lần nhưng đều không phải là số mà cô chờ đợi.
Đàm Bân thấy ngứa răng. Thầm nghĩ địch tiến ta lùi, địch lùi ta tiến, anh ta thật có kinh nghiệm.
Đã là cuối tuần, đồng nghiệp đều về hết, cô vẫn bù đầu xử lý email.
Điện thoại lại reo vang trong căn phòng trống trải khiến cô giật mình.
Đàm Bân liếc qua màn hình hiển thị, đợi nó đổ chuông gần hết bài hát mới ấn nút nghe.
“Xin chào, tôi là Đàm Bân.” Giọng nói đặc trưng của người làm văn phòng.
Người ở đầu máy bên kia như bị nghẹn lại một chút, rất lâu không nói gì.
“Xin hỏi ai đấy ạ?” Đàm Bân giả bộ hỏi dồn.
“Trình Duệ Mẫn.” Cuối cùng người đó cũng xưng tên.
“Có chuyện gì không ạ?” Bản thân cô cảm thấy mình thật đạo đức giả, tin nhắn đó là do ai gửi kia chứ?
Trình Duệ Mẫn bị hỏi như vậy, không biết phải nói sao, im lặng hồi lâu rồi mới trả lời: “Tôi vừa xuống máy bay, mới nhận được tin nhắn của em.”
“Ồ!” Đàm Bân lập tức thay đổi thái độ, thấy mình thật vô duyên. “Xin lỗi, suýt nữa thì tôi quên. Cảm ơn món quà của anh nhé!”
“Em đã nhận được rồi?”
“Tôi nhận được rồi. Rất đặc biệt, tôi rất thích, cảm ơn anh!”
Trình Duệ Mẫn mỉm cười. “Nói như vậy thì tin nhắn đó của em, tôi có thể hiểu là thư mời?”
Đàm Bân “hì” một tiếng, sau đó nói: “Đây gọi là đen trắng đảo lộn, rõ ràng là anh nói trước.”
“Ai nói trước không quan trọng.” Trình Duệ Mẫn chậm rãi trả lời. “Đàm tiểu thư, có cần tôi nhắc lại cho em không? Tôi hẹn là mùa đông, nhưng em lại chuyển sang mùa thu.”
Đàm Bân lặng người, không một lời phản bác.
Trình Duệ Mẫn đã có kinh nghiệm đàm phán mười năm, ba mươi sáu kế anh đều thuộc lòng, xét về tài ăn nói và tâm kế cô đều không phải là đối thủ của anh, tốt nhất là không nên nói gì.
“Được rồi, tôi không bao giờ so đo với con gái.” Trình Duệ Mẫn nói. “Hay là tôi hy sinh một lần vậy, tối mai em rảnh chứ?”
“Không thành vấn đề.” Đàm Bân trả lời thành thật.
“Có lẽ nên ăn tối trước. Em muốn ăn gì?”
“Hải sản.” Đàm Bân trả lời, không hề khách sáo.
“Được. Tôi mời, cho em chọn địa điểm.”
“Có chỗ nào đáng chọn đâu. Phía đông ăn mãi thì cũng chỉ có mấy nhà hàng đó, giống như cùng một thầy dạy vậy.”
“Vậy thì tôi chọn nhé! Tôi vừa nhớ ra một quán hải sản rất tuyệt, ngày mai tôi sẽ đưa em đi.”
“Ở đâu?”
Trình Duệ Mẫn cố ý vòng vo: “Ngày mai em sẽ biết.”
“Vậy được, ngày mai gặp lại.” Đàm Bân càng dứt khoát, căn bản không muốn để anh được đắc ý.
“Ngày mai gặp lại.” Là người luôn điềm tĩnh, biết kiềm chế, lần này Trình Duệ Mẫn đột nhiên có cảm giác thất bại. Trước khi cúp máy, anh nói thêm một câu: “Mặc bình thường thôi nhé, mang theo cả áo khoác mỏng nữa.”
Mới sáng sớm thứ Bảy, Đàm Bân liên tục nhận được tin nhắn và điện thoại chúc mừng sinh nhật của bố mẹ, đồng nghiệp, bạn bè. Cô rất cảm động, không ngờ có nhiều người nhớ đến sinh nhật của cô như vậy. Lúc Thẩm Bồi gọi điện, cô đang luống cuống thay quần áo.
Nghe Thẩm Bồi than trách về những chuyện đen đủi trên đường đi xong, cô thật thà báo cáo: “Em phải đi ăn tối với người ta rồi.”
Thẩm Bồi nói: “Em đi đi. Không so sánh với người khác thì em không biết anh tốt thế nào đâu.”
Đàm Bân nói: “Tưởng bở.”
Thẩm Bồi căn dặn: “Em đi chơi vui vẻ nhé, sau này không có cơ hội đâu.”
Đàm Bân “hừ” một tiế