Tác giả: Thư Nghi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.
br>Trình Duệ Mẫn quay đầu lại nhìn cô. “Một sự so sánh thật kỳ lạ, gặp gió là rơi lệ, không phải là Lâm Đại Ngọc sao?[9'>”
[9'> Giả Bảo Ngọc, Lâm Đại Ngọc: nam, nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết Hồng lâu mộng của Tào Tuyết Cần.
Đàm Bân cười: “Anh không biết đâu, bố mẹ tôi nuôi tôi giống như nuôi một đứa con trai, từ nhỏ tôi chỉ chơi với con trai nên bây giờ tôi vẫn thường cảm thấy mình bị đảo lộn giới tính.”
Trình Duệ Mẫn mỉm cười, nhẹ nhàng chạm vào chiếc lon trên tay cô. “Nào, cạn ly vì tuổi thơ bị đảo lộn giới tính của em.”
Đàm Bân cùng cụng ly với anh, một hơi uống cạn rồi thở dài kể: “Hồi nhỏ cứ cho rằng mình không lớn được, đến năm mười bảy, mười tám tuổi vẫn cảm thấy mình không thể già, vậy mà thoắt một cái đã ba mươi rồi.” Cô tự cười nhạo bản thân, không để ý rằng Trình Duệ Mẫn đang chăm chú nhìn mình ở phía sau.
Sau lưng cô là một biển mây rực rỡ. Những tia nắng cuối cùng của một ngày chiếu ánh sáng vàng óng lên khuôn mặt cô khiến trông cô đẹp lạ thường.
Anh cảm thấy hơi nóng, liền lặng lẽ kéo nhẹ cổ áo.
Mặt trời cuối cùng cũng lặn xuống biển, cả bầu trời rộng lớn và mặt biển bao la cũng vì thế mà dần trở nên ảm đạm, tầng tầng lớp lớp những đám mây sặc sỡ trên đỉnh đầu cũng biến ảo khôn lường, từ màu tím hồng chuyển sang màu tím sẫm, rồi chuyển màu tím than và cuối cùng chuyển thành màu đen hòa với vẻ tĩnh mịch, phẳng lặng của bóng tối.
“Đi xuống nhé!” Trình Duệ Mẫn nói.
Trong phòng riêng, món ăn đã được chuẩn bị xong. Cua mai hoa hấp, hàu nước trắng, sashimi nhím biển, cô không thích cách nấu ăn ở đây cho lắm, nhưng vì nguyên liệu rất tươi ngon nên món ăn trở nên hấp dẫn.
Đồ ăn ngon khiến Đàm Bân không thể cưỡng lại được, nhưng trình độ ăn cua của cô rất kém, trong lúc cô không còn tỏ ra e ngại nữa, định dùng tay thì Nghiêm Cẩm, người đàn ông vừa nãy, ông chủ của quán ăn này đẩy cửa bước vào.
Anh ta đưa cho Trình Duệ Mẫn một tờ giấy trắng gấp đôi. “Việc cậu nhờ, Hứa Tử đã giúp cậu làm xong rồi, bảo cậu trực tiếp liên hệ với người này, tên tiểu tử đó còn nói, giúp đỡ không thành vấn đề, nhưng năm đó cậu táng cho người ta một viên gạch, người ta vẫn còn nhớ đấy.”
Nghiêm Cẩn quay sang hỏi Đàm Bân: “Em gái, anh nói đôi ba câu với Tiểu yêu, em không để bụng chứ?”
Đàm Bân biết ý bỏ khăn ăn xuống, nói: “Tôi đi rửa tay.”
Nhưng Trình Duệ Mẫn đã lập tức đưa tay ra, túm lấy tay cô, ấn nhẹ vào mu bàn tay. “Tiểu Đàm không phải người ngoài. Nghiêm Cẩn, anh cứ nói đi, không sao.”
Giống như có một luồng điện chạy qua, mặt Đàm Bân thoáng cái đã đỏ ửng. Cô do dự một lát rồi không đi nữa, nhưng rất nhanh chóng rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.
Lúc đó Nghiêm Cẩn đưa mắt nhìn anh rồi lại nhìn cô, trong ánh mắt có ý cười vụt qua.
Trình Duệ Mẫn giả vờ như không nhìn thấy, chỉ nói: “Sao anh không nói với tên đệ của anh cùng lắm em sẽ để cậu ta trả lại một viên gạch vỡ?”
Nghiêm Cẩn cười ha ha, đứng lên vỗ nhẹ vào vai anh. “Hai người tìm một nơi để đấu với nhau đi, đại ca không quản đệ nữa. Thôi, hai người từ từ dùng bữa, ta không làm kỳ đà cản mũi. Em gái, đại ca đi đây!”
Đàm Bân vẫy tay cười. “Tạm biệt!”
Đúng lúc ấy anh ta đứng lại, đổi sang giọng Thiên Tân nói: “Trình Tiểu yêu, có một em gái xinh đẹp giống như bông hoa vừa ngắt thế này, cậu phải chăm sóc thật tốt đấy nhé! Nếu không thì mất công giới thiệu quá.”
Trình Duệ Mẫn như muốn đổ sụp. “Đại ca mau đi đi cho, tiểu đệ cầu xin đại ca đấy!”
Cậu nhân viên phục vụ đứng bên cạnh lén cười, kết quả bị Nghiêm Cẩn túm lấy vạt áo trước, kéo ra cửa. “Đi ra ngoài cùng ta mau! Tên tiểu tử ngươi, sao thị lực lại kém vậy hả?”
Anh ta nháy nháy mắt với Đàm Bân rồi “ầm” một tiếng, đóng chặt cửa.
Trong phòng chỉ còn có hai người, không hẹn mà cùng có cảm giác lúng túng.
Trình Duệ Mẫn nói: “Kiểu ăn nói của anh ấy luôn như vậy, chưa bao giờ nghiêm chỉnh cả, em đừng để ý.”
Đàm Bân cười đáp: “Không sao ạ, thực ra anh ấy là một người rất thú vị.”
Trình Duệ Mẫn cầm chai rượu ở bên cạnh, dùng chiếc khăn ăn vuông vắn kê lên, rót cho mình một ly, động tác nho nhã mà thuần thục.
“Nào, món ngon đã bày sẵn, lẽ nào lại không uống?”
Thứ dịch thể màu hổ phách ấy chảy vào trong ly rượu được làm bằng thủy tinh trong suốt, hương thơm nồng nàn.
Đàm Bân đưa mắt liếc nhìn nhãn hiệu trên vỏ chai, lập tức “ồ” lên một tiếng. “Gewurztraminer? Anh thật là xa xỉ.”
“Quả thật tinh tường.” Trình Duệ Mẫn cười. “Hãy xem như đây là rượu tri kỷ hội ngộ, cũng coi như đáng giá.”
“Đa tạ, đa tạ!” Đàm Bân nhận lấy ly rượu, hít một hơi thật sâu rồi nhấp một ngụm nhỏ, cười nói. “Bình thường phải tháp tùng khách hàng đi một số nơi nên tôi cũng được bổ sung một số kiến thức về rượu nho, hôm nay mới có dịp thể hiện.”
Trình Duệ Mẫn giơ ly rượu lên. “Chúc em trẻ mãi không già, lúc nào cũng như mười tám vậy!”
“Vậy thì e là tôi sẽ biến thành yêu tinh mất!” Đàm Bân không nhịn được cười. “Cảm ơn ý tốt của anh!”
Uống rượu vào, xúc cảm bỗng trở nên tuyệt vời, từ lưỡi đến tận cuống họng, cảm giác có một làn hương mềm mại, dịu êm khó