Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bẻ Em Không Thương Lượng

Bẻ Em Không Thương Lượng

Tác giả: Tuyết Mặc

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'>Audi: trước giờ ta không thể ý thuyết minh loại xe này, loại xe này có 3 mẫu chính: 2 ghế, 4 ghế, 7 ghế. Theo ta thì Trần Việt sẽ đi xe 2 ghế hoặc 4 ghế






“Trần Việt, cô ở đâu? Sao còn chưa có trở về? Cô có biết bác gái đã lo lắng muốn chết hay không.” Nghe được đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nữ đặc biệt trung tính của Trần Việt thì Cảnh Nhiên kích động đến có chút nói năng lộn xộn.
Lão thái thái một mực phờ phạc bên cạnh, mắt thấy điện thoại tiếp thông, tinh thần lại trở về toàn bộ, chen đến bên cạnh hắn, lỗ tai dựa vào điện thoại, muốn nghe xem con gái đang nói cái gì.
“Cảnh Nhiên?” Lúc này Trần Việt ở bên kia điện thoại lại đầy bụng nghi hoặc, điện thoại rõ ràng là biểu hiện ra dãy số trong nhà, tại sao lại xuất hiện thanh âm Cảnh Nhiên? Chẳng lẽ là bởi vì bão nên đường dây trục trặc, sai tuyến rồi?
“Là tôi, tôi đưa bá mẫu trở về, sao cô còn chưa có về nhà?”
“A, xe tôi bị hư rồi, vừa rồi xuống dưới nhìn một chút, không nhìn ra nguyên cớ.” Trần Việt có chút bất đắc dĩ, xe hơn năm mươi vạn nói thả neo liền thả neo, hơn nữa còn chọn thời khắc mấu chốt như vậy, xem ra cô thật sự nên suy nghĩ thật kỹ muốn đổi xe hay không.
Sự thật châm chọc cỡ nào. . .
Tâm tình lập tức còn phức tạp hơn cài ngày bão này.
Nhưng phức tạp thì phức tạp, cảnh lúc này căn bản không cho phép hắn có thời gi¬an ở một bên làm đấu tranh tư tưởng, chờ ngày bão này qua đi, lại để ý đến tâm tình như bão này của hắn.
“Cảnh Nhiên, cái xe đáng chết này đột nhiên phát hỏa.” Sau khi Trần Việt nhìn đến Cảnh Nhiên, trong ánh mắt nhiều hơn phần sắc thái sáng ngời, tuy cô đã tận lực làm cho mình thoạt nhìn trấn định một chút, trong lời nói ra vẫn dẫn theo một tia ủy khuất.
Vừa rồi cô vẫn không gọi được điện thoại bất luận kẻ nào, chờ tín hiệu thông, người đầu tiên gọi vào lại là hắn, không nghĩ tới “đàn ông yếu đuối” làm cho cô có chút xem thường, cũng ở thời điểm cô cần giúp đỡ nhất thì xuất hiện ở trước mặt cô, thật sự làm cho cô rất bất ngờ.
“Tôi đi nhìn xem, hẳn là đường dẫn xảy ra vấn đề rồi, mang theo cái áo khoác cho cô, mặc vào đi.” Cảnh Nhiên bung cây dù, đưa áo cho cô, đột nhiên một hồi gió lớn thổi qua, thiếu chút nữa thổi bay cây dù của hắn, hắn lấy được miễn cưỡng, sau đó thu cái dù lại, tùy ý mưa lớn đánh tới trên người của hắn.
Đi qua mở nắp ra đồng thời dùng một tay ổn định, hắn không sợ bị gió thổi, nương mình mở ngọn đèn xe, Cảnh Nhiên dò xét cái đầu kiểm tra vấn đề bên trong.
Trần Việt ngồi ở trong xe có chút ngẩn người, nhìn đến Cảnh Nhiên thu cái dù lại mới đột nhiên tỉnh táo lại, tranh thủ thời gi¬an xuống xe đi hỗ trợ, áo sơ¬mi mỏng manh trước đã bị xối qua lần thứ nhất, đính chặt vào trên thân thể, cho dù tăng thêm áo khoác Cảnh Nhiên mang đến cho cô, xuống xe gặp gió thổi qua, vẫn nhịn không được hung hăng rùng mình một cái.
Cô dám thề, lớn như vậy, đây là lần đầu gặp được tình huống chật vật như thế.
Cảnh Nhiên thấy cô đi ra, nhíu nhíu mày, “Sao cô ra đây, quần áo dính ướt sẽ cảm mạo.”
“Anh không phải cũng đều dính ướt!” Đi đến bên cạnh hắn, hai tay Trần Việt cố nắm nắp động cơ nói ra: “Tôi tới vịn, anh tranh thủ thời gi¬an xem xét thật tốt, gió càng lúc càng lớn.”
Nhìn nhìn bộ dạng nhếch môi cố chấp của cô, Cảnh Nhiên không có nói cái gì nữa.
Gió lớn cùng với mưa to tầm tã làm cho người ta càng ngày càng không chống đỡ được, “Túi công cụ ở phía sau duôi a.” Không đợi Trần Việt gật đầu, người khác đã đi chậm qua tìm túi công cụ.
Mưa đánh cho Trần Việt sắp mở mắt không ra, nói thật ra, thời tiết như vậy cô nhiều ít sẽ cảm thấy sợ hãi, đặc biệt vừa rồi, xe hỏng rồi điện thoại cũng không thông, một mình ngồi ở trong xe, rõ ràng cảm thấy sợ hãi tồn tại.
Lại nhìn người con trai khom người sửa xe bên cạnh, trong nội tâm lại lập tức bốc lên một cỗ cảm giác an toàn không hiểu, cảm giác thật ấm áp.
“Tốt lắm, cô đi thử xem có thể khởi động hay không.” Cảnh Nhiên đứng thẳng dậy nói ra.
Trần Việt nhẹ nhàng thở ra vội vàng chạy vào phát động xe, khi động cơ phát ra tiếng oanh quen thuộc thì trên mặt đẹp căng cứng của cô rốt cục lộ ra tươi cười thật to, nghĩ thầm, Cảnh Nhiên này quả nhiên thật sự có tài.
Cảnh Nhiên đắp kín nắp động cơ, hướng cô khoát khoát tay, “Cô đi trước, tôi ở phía sau đi theo.”
Hắn là đang bảo vệ cô sao? Trần Việt nhướng lông mày, liền lái xe đi trước, trước đều là mình sắm vai nhân vật hộ hoa sứ giả, không nghĩ tới hôm nay lại trở thành một bông hoa cho người khác che chở, mặc dù có chút quỷ dị, nhưng cảm giác còn không xấu là được.
Chờ hai người khó khăn đem xe lái vào bãi đỗ xe thì trong nội tâm đều có một loại cảm giác thành tựu chiến thắng trở về, vì vậy xuyên thấu qua cửa sổ xe mở ra, nhìn nhau cười.
Bởi vì thời gi¬an đã muộn, tăng thêm thời tiết rất ác liệt, Cảnh Nhiên đương nhiên bị giữ lại, nhưng lưu lại rồi, có một rất vấn đề nghiêm trọng bày ở trước mắt bọn họ.
Trong nhà Trần Việt căn bản không có quần áo có thể cho Cảnh N