Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1155 lượt.
nấu mì cũng bị phỏng đầu ngón tay, tài nấu nướng thật sự rất tệ, sau khi thấy Cảnh Nhiên thành thạo cắt món ăn, cô không thể không thừa nhận sự thật khác —— tài nấu nướng của cô tồi hơn hắn nhiều.
Nhìn bát mì thơm ngào ngạt bưng lên, Trần Việt nhịn không được thốt ra: “Cảnh Nhiên, anh thực hiền lành.”
Một người đàn ông bị một cô gái khen "Hiền lành”, sẽ là cái dạng cảm giác gì? Người khác sẽ nghĩ như thế nào Cảnh Nhiên không rõ ràng lắm, nhưng bởi vì nói lời này là Trần Việt, cho nên ngoại trừ cảm thấy quỷ dị ra, hắn cư nhiên còn có một chút thầm sướng, tối thiểu cô có thể nhìn đến mặt tốt của hắn, không phải sao?
“Từ cấp 2 lập nghiệp chỉ còn lại hai người tôi và Cảnh Mân, tối thiểu phải học được như thế nào nuôi sống mình và em gái.” Nói ra nói như vậy vốn muốn tranh thủ phần đồng tình.
Ai ngờ. . . . . .
Trần Việt gật gật đầu, trên mặt chở đầy thương tiếc, thấp giọng nói ra: “Cảnh Mân quả nhiên là đứa bé số khổ.”
Cảnh Nhiên thiếu chút nữa phun ra một ngụm mì, người khổ mệnh nhất đang trước mặt cô được không! Miễn cưỡng học xong cấp 2, liền do bà con xa thân thích giới thiệu vào tiệm sửa xe, tân tân khổ khổ trở thành học đồ vài năm công nhân lao động giản đơn vài năm, nhịn đến hai mươi ba tuổi mới trở nên nổi bật lên làm sư phụ, hắn đâu dễ dàng!
“Ý của anh là, Cảnh Mân chưa từng yêu mến tôi?”
“Cảnh Mân tuy nghịch ngợm, nhưng em ấy cũng không phải người xằng bậy, em ấy đã chịu cùng cô kết gi¬ao, nhất định là thích cô, có thể là em ấy thật sự cảm thấy hai người không thích hợp lui tới a, kỳ thật tôi cũng không hiểu tâm tư của em ấy lắm.”
“Anh làm anh trai như thế nào, cư nhiên còn không hiểu tâm tư em gái mình!” Trần Việt khinh thường hừ lạnh một tiếng, đứng dậy rời đi bàn ăn, mở tủ lạnh bởi vì không có điện mà đình chỉ vận chuyển ra, tìm ra hai lon bia, tiện tay ném một lon cho hắn, chính mình cầm bia vào trên sô pha đại sảnh.
“Cô chưa từng nghe qua bài hát đó sao? Lòng của cô gái nhỏ anh đừng đoán. . . .” Cảnh Nhiên da da cười, buông nhận lấy bia, đứng dậy đem bát đũa của hai người thu vào phòng bếp rửa sạch sẽ.
Sau đó bước đi thong thả đến đại sảnh, chợt nghe đến cô sâu kín nói: “Nhưng tôi không phải con trai, vì cái gì cũng không hiểu.”
Lời này mặc dù cô nói được bình thản, nhưng Cảnh Nhiên vẫn tỉ mỉ nghe ra cảm xúc phập phồng trong lời nói của cô, đúc kết nhàn nhạt bất đắc dĩ và khổ chát, có lẽ cô đang thay mình cảm thấy ủy khuất a.
Ngồi vào đối diện cô, hắn chuyên chú nhìn ánh mắt của cô, “Trần Việt, tại sao cô phải cảm thấy yêu mến cô gái này?” Có lẽ hỏi vấn đề này không có chút ý nghĩa nào, nhưng hắn chính là muốn hỏi.
Trong lòng hắn, nhiều hơn cái hy vọng xa vời, có lẽ cô không phải đơn thuần đồng tính luyến ái, có lẽ cô có thể là song tính luyến, như vậy mình cũng cho phép thì có điểm hy vọng đi.
“Trời sinh a, tôi chán ghét đàn ông, quá mức thân cận với con trai thì tôi liền cảm thấy chán ghét.” Nhấp nhẹ một ngụm bia, hương vị có chút khổ chát chiếm lĩnh miệng của cô, vì tâm tình buồn khổ của cô tăng thêm một phần trầm trọng.
Nghiêng mắt nhìn về phía cửa sổ sát đất bên cạnh, gió lớn bí mật mang theo mưa không tiếng động tại trong thế giới hắc ám tàn sát bừa bãi, tuy thấy không rõ ràng lắm, lại có thể mãnh liệt cảm giác được hắn hung mãnh tồn tại.
Cảnh Nhiên nghe xong lời của cô, khó có thể tin ngồi thẳng người, chỉa về phía cô cứng họng a nửa ngày, sửng sốt nói không ra lời.
“Anh có phải muốn hỏi như thế nào tôi cảm thấy chán ghét đàn ông vẫn cùng anh làm tình hay không?” Trần Việt thu hồi tầm mắt định tại cửa sổ sát đất, dao động đến trên người hắn, tự giễu cười cười, “Vấn đề này tôi cũng cảm thấy kỳ quái!”
Khi tầm mắt cô quét đến eo của hắn thì đột nhiên cười khanh khách.
Theo tầm mắt của cô xem xét, mặt Cảnh Nhiên lập tức đỏ rực rỡ hơn cả cà chua!
Vừa rồi cố cùng cô nói chuyện, hoàn toàn đã quên mình mặc áo tắm nhỏ, ngồi xuống trên sô pha liền rất tự nhiên mở ra hai chân, vì vậy tiểu đệ đệ của hắn liền quang minh chính đại, nghênh ngang bạo lộ tại chính giữa không khí rồi, trong khi giãy chết hắn khá còn chọn chỗ ngồi xuống đối diện cô!
Cái này thật sự thành “Đồ điên” chính cống rồi!
Đang lúc hắn xấu hổ đến muốn cắn lưỡi tự vận thì cô gái đối diện kia lại tại mây trôi nước chảy nói mát: “Xem ra anh đối với cấu tạo thân thể của mình rất có lòng tin nha, bất quá tôi thật đúng là vô cùng hiếu kỳ, kích cỡ như anh có bình thường không?”
Xem ra tuổi không giống đúng là rất khác nhau! Hắn cảm thấy may mắn trong lòng, nếu như là cô gái nhỏ không cẩn thận nhìn đến hắn như vậy, nhất định sẽ thét lên liên tục, sau đó sẽ còn xấu hổ hơn hắn một ngàn vạn lần, chắc chắn sẽ không như cô, xem hết còn có thể nói mát trêu chọc hắn.
Chính là Trần Việt như vậy, lại siêu cấp hợp khẩu vị của hắn. . . .
Hai chân khép chặt lại, hắn gò bó lôi kéo áo tắm, cảm thấy ngồi như vậy thật sự quá khó chịu, nhưng nơi này không phải địa bàn của hắn, không cách nào tùy tâm sở dục (làm theo