Tác giả: Tuyết Mặc
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1152 lượt.
ý muốn), thì đành phải ủy khuất mình một chút.
“Vậy lần trước thí nghiệm cô được kết luận gì rồi?” Nhớ tới chuyện ngày đó, trong nội tâm lại là một hồi ủy khuất, hắn không chỉ có bị cô ăn hết rồi ném ở trong khách sạn, còn bị trưởng tiệm không hề nhân tính kia khấu trừ tiền thưởng, gặp cảnh như vậy cả đời hắn cũng sẽ không quên !
Trần Việt co lại hai chân, nghiêng đầu đánh giá hắn, “Cảnh Nhiên, tôi phát hiện tôi không chỉ có không bài xích anh, hơn nữa làm tình với anh rồi còn rất có cảm giác, thật sự rất kỳ quái.”
Cảnh Nhiên liếc mắt, “Đàn ông và đàn bà hấp dẫn lẫn nhau vốn chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa, có cái gì kỳ quái!” Hắn cố gắng chuyển một ít quan điểm của người bình thường cho cô.
Nhưng giảng dạy của hắn, lại gặp mắt lạnh của Trần Việt, “Với tôi mà nói, bị đàn bà hấp dẫn mới là chuyện thiên kinh địa nghĩa!”
Cảnh Nhiên hết chỗ nói rồi, kỳ thật hắn cũng không dám trông cậy vào mình có thể nói ba xạo đem một người đồng tính luyến ái ép thẳng ra, chỉ là đã có mục tiêu, vậy sau này hắn nên tìm cơ hội cải tạo cô nhiều hơn, nói không chừng một ngày kia, cô liền thật sự biến thẳng !
Nhìn đồng hồ, Trần Việt đưa tay ra duỗi lưng mỏi từ trên ghế sa¬lon đứng người lên, “Đi thôi, đi ngủ.”
“Ách. . . . . .” Cảnh Nhiên thiếu chút nữa từ trên ghế sa¬lon té xuống, “Đi. . . . Đi ngủ!” Trong nội tâm lập tức quanh co, nghĩ nhiều hơn.
Chẳng lẽ là cùng cô đi ngủ sao? Cô cũng quá chủ động đi, nếu như bị lão thái thái biết, muốn giải thích thế nào a.
Trần Việt kỳ quái nhìn hắn, “Không đi ngủ chẳng lẽ anh muốn ngủ phòng khách?”
“A, ngủ ở đâu?” Cảnh Nhiên đứng dậy theo, có chút 囧 đặt câu hỏi.
Trần Việt nhướng lông mày, “Đương nhiên ngủ phòng khách, anh có phải nghĩ sai hay không?”
Cảnh Nhiên tiếp tục 囧囧, hắn thật sự chính là nghĩ sai, vừa rồi câu đơn giản buồn ngủ của cô căn bản là dễ dàng làm cho người ta nghĩ hết bài này đến bài khác trong đầu, huống chi bây giờ hắn đối với cô thật là "Trong lòng thật có loạn”.
Cầm ngọn nến đi theo cô vào khách phòng, tuy phòng khách bình thường có rất ít người ở, nhưng ánh nến mờ ở bên trong, vẫn lờ mờ có thể nhìn rõ ràng bố trí ấm áp trong phòng, cái này cũng là ra từ tay Trần Việt a, cô gái ở bên ngoài luôn tự cho mình là con trai, lại đem ôn nhu phụ nữ nên có lên toàn bộ cấu trúc trong nhà mình, hành vi của cô trong mắt hắn, phức tạp như mê.
“Chăn đơn? Gối đầu?” Nhìn giường trụi lủi, không có gối đầu cũng không còn chăn đơn, Trần Việt có chút khổ não thì thào tự nói, cô thật đúng là không biết rõ mẹ mang thứ đó để chỗ nào.
Cảnh Nhiên nhìn lại tủ quần áo trong phòng, chép miệng, “Đồ hẳn là tại trong tủ a.”
Trần Việt đi qua mở ra ngăn tủ, kỳ lạ quý hiếm nhìn hắn: “Anh quả nhiên rất hiền lành!”
Mà con trai bị tán thưởng là hiền lành, thì cười khổ trong nội tâm, đây là thưởng thức cơ bản nhất được không!
Hắn xem như đã nhìn ra, cô gái trước mắt này căn bản chính là đem tín điều của một cô gái quăng cực kỳ triệt để! Đại sự khôn khéo, việc nhỏ hồ đồ, nói chính là loại người như cô.
Cố định tốt ngọn nến, hai tay hắn tiếp nhận ga giường run lên, ga giường liền trong nháy mắt phô trương ra cũng chuẩn xác rơi xuống trên giường, động tác tiêu sái trôi chảy, trong lúc nhất thời khiến Trần Việt xem ngây người.
“Vậy anh nghỉ ngơi đi, toi¬let có bàn chải đánh răng mới, chính anh tìm đi.” Trần Việt có loại ảo giác trong nội tâm, hắn còn quen thuộc đồ trong nhà hơn cô! 囧.
Nhìn bóng lưng xoay người của cô, Cảnh Nhiên đột nhiên cảm thấy có chút mất mát, muốn giữ cô lại nhưng căn bản không có cớ, có lẽ là hai người từng có mấy lần thân mật tiếp xúc để lại di chứng, cho nên một mình thì tư tưởng của hắn tổng hội tự động cắt đến trong trạng thái mập mờ.
Đặc biệt lúc này, đêm dài vắng người, ánh nến mông lung, quả thực chính là thiên thời địa lợi, còn kém nhân hòa rồi!
Tiếng của cạnh giữ cửa thanh thúy truyền vào trong tai, Cảnh Nhiên có chút thất vọng thở dài, nằm ngửa đến trên giường phía sau, nhìn trần nhà ngẩn người, rất khinh thường đối với tâm tính như vậy của mình, Trần Việt cũng không phải yêu khác phái bình thường, nào có khả năng nói hào khí sẽ cùng hắn H a, đây quả thực là người si nói mộng, coi như là yêu khác phái bình thường, cũng sẽ không tùy tiện cùng với một người không thích lên giường H a!
Cảnh Nhiên, ngươi quả nhiên là đại sắc lang!
“Răng rắc” lại là một tiếng mở cửa truyền đến, trong nội tâm Cảnh Nhiên chấn động, nhanh chóng xoay người ngồi dậy, chỉ thấy bóng hình xinh đẹp vừa mới đi ra ngoài lại trở về.
Cô lộn trở lại đến đây! Ý là cái gì? Cảnh Nhiên phát hiện tim đập của mình bắt đầu không khống chế được nhảy lộc cộc.
Chỉ thấy Trần Việt dựa vào tại cửa ra vào, hai tay cắm ở trong túi quần, con mắt híp khóe miệng nghiêng vểnh lên, tươi cười tà mị, thanh âm hơi thấp nói: “Thời tiết như vậy không thích hợp ngủ.”
Cảnh Nhiên kêu gọi reo hò trong nội tâm, trên mặt nhưng lại bất động thanh sắc, như muốn bắt con mồi giảo hoạt, đứng dậy chậm rãi tiếp cận cô, “Vậy cô cảm thấy thời tiết như vậy thích hợp l