Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Quản Ngai
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
xe lên đường.
Hai mươi phút sau, Gia Du Quan xuất hiện bên phải sau đó biến mất. Tôi lướt trên quốc lộ 312 bằng phẳng rộng rãi, không hề có cảm giác khó điều khiển. Xe tương đối nhiều, trời nắng gắt. Tôi đeo kính râm to, mặc sơ mi kẻ caro, quần bò, cổ quấn khăn chắn gió màu đỏ, miệng hát vang bài “Take It Easy” của The Eagle, phóng ngược chiều gió, thấy xe nào là vượt lên xe đó, tâm trạng bắt đầu trở nên vui vẻ.
Phóng vọt qua một trạm nghỉ trên đường.
Đột nhiên một con chó chạy vút qua, tôi vội vàng ngoặt tay lái tránh. Tiếp đó trên đường lại vọt ra một thằng bé đuổi theo con chó, tôi luống cuống bẻ tay lái sang hướng khác. Con xe ba bánh này hình như rất bất mãn với kỹ thuật lái xe không được thành thục lắm của tôi, bực tức vểnh đầu lên, phi thẳng vào ruộng lúa bên đường như một chiếc máy bay bị bắn rơi. Tiếng cười nhạo vang lên. Đầu tôi cắm vào đống rơm, mông chổng lên trời, cứ giữ thế bất động một lúc, trông như một con gà mái tội nghiệp, vừa xấu hổ vừa tức. Dạo này sao mà đen đủi thế? Thất bại trên tình trường, đi du lịch cũng chẳng xong nữa sao?
Vài người tốt bụng đến giúp tôi kéo chiếc mo to ba bánh ra. Một tài xế xe tải bước tới giúp tôi kiểm tra trước sau, rồi lảm nhảm một lúc lâu, cứ như là có kinh nghiệm lắm không bằng.
- Ví dụ như trường hợp vừa rồi, tôi phải làm thế nào?
Tôi khiêm tốn đưa một điếu xì gà Moods cho anh ta.
- Tránh đi chứ, thế nào cũng không được đâm vào người khác.
Anh ta cúi đầu chăm chú nghiên cứu điếu xì gà.
- Chẳng may tránh không được thì sao?
- Cố gắng hết sức để giảm tốc độ, sau đó chuyển hướng phóng vào những thứ mềm mềm bên đường, ví dụ như là đống rơm kia kìa.
- Được rồi, cám ơn anh nhiều nhé.
- À, từ từ đã, loại thuốc này mua đâu đấy? Cho tôi hai điếu nữa được không?
Giờ đây ước mơ lớn nhất của tôi chính là gương mặt của người con gái trong lòng mình: mỗi sáng thức dậy, mở mắt ra là nhìn thấy gương mặt thân quen ấy. Gương mặt ấy ngày ngày đều già đi một chút, bị thời gian gặm nhấm, bị năm tháng phôi pha. Tôi sẽ nâng niu gương mặt ấy, cẩn thận đếm từng nếp nhăn, đếm đến khi nào không nỡ nữa mới thôi. Sau đó tôi sẽ mỉm cười mà nói với em rằng, vẻ đẹp của người đàn bà không phải chỉ ở làn da, mái tóc. Rồi hai người chúng tôi sẽ cùng thức dậy, cùng làm cơn, cùng rửa bát, cùng ngồi ngoài hiên tắm nắng, cùng ngồi ngẩn ra, cùng nhau đối đầu với thời gian.
Tiếp tục lên đường.
Đến Ngọc Môn Quan. Kiếm một quán điểm tâm gọi một bát mì kéo Lan Châu, một bát bánh đúc, mấy cái bánh rán. Ăn xong lê cái bụng no căng ra cửa. Một đám trẻ đang vây lấy xe moto, thấy tôi đi ra, liền cười òa lên rồi bỏ chạy.
Đi thêm hai tiếng nữa, mặt đường bắp đầu gồ ghề. Chắc tại lâu năm không được sửa chữa cộng với các xe chở hàng lớn ngày đêm qua đây gây ra. Hai bên đường mỗi lúc một hoang vu. Lúc trước còn thỉnh thoảng liếc thấy hàng quán ven đường và những người đàn bà địa phương ngồi trước cửa vẫy tay mời chào các lái xe, còn có cả các kho hàng, các bãi đậu xe, giờ thì chẳng còn gì hết, chỉ còn những bức tường đổ nát thì đầu đâu cũng thấy.
Vượt qua một bức tường chắn cát dài.
Liếc nhìn xung quanh, không một bóng người.
- F***!
Tôi làu bàu, rồi lấy la bàn ra xem.
- La bàn chẳng làm được gì đâu uuu!
Giọng con gái?
Giật bắn mình, quay đầu lại.
Một cô gái bước ra từ trong gian nhà đổ: mũ bò, áo sơ mi kẻ caro, miệng phì phèo điếu thuốc, kính đen che kín nửa mặt, mái tóc dài bay bay trong gió, cả người dựa vào bức tường sắp đổ, thờ ơ hững hờ nhìn tôi.
Chính là cô gái đội mũ bò ngồi ở Gia Du Quan ngâm na “HotelCalifornia”.
Rất ngạc nhiên.
Có điều tôi ghét nhất là bị người khác làm phiền, nên cứ mặc kệ cô nàng, tiếp tục cúi đầu xem la bàn. Tìm được 30 độ về hướng Tây Bắc rồi, nhưng nực cười là nó lại nằm đúng vào giữa hai con đường, chẳng khác gì không có đường đi cả.
- Sao không hỏi đường?
Cô gái phả ra một cuộn khói.
Tôi liếc nhìn cô nàng một cái, rồi đưa mắt nhìn quanh quất, không thấy một bóng xe nào.
- Cô biết đường?
- Tất nhiên!
Cô gái trả lời.
- Tôi chỉ cho anh cũng được, nhưng mà có điều kiện … phải chở tôi một đoạn.
Mục đích của tôi đến miền Tây này là muốn được yên tĩnh, bình tĩnh nghĩ lại về cuộc đời, mượn quãng đường dài để tự đày đọa bản thân, hòng vượt qua được giai đoạn khủng hoảng tình cảm trước mắt này. Thế nên tự nhiên là ghét nhất có người khác làm phiền. Tôi hơi do dự, ngồi dựa lưng vào tường lặng lẽ uống rượu, ngây người ra nhìn sa mạc. Cứ như người ngoài hành tinh vừa thả khí độc ở đây vậy, bốn bề vắng lặng, không có lấy một chiếc xe, chỉ nghe thấy tiếng cỏ rì rào rì rào.
- Cô đi đâu?
Đành phải lên tiếng thỏa hiệp với cô gái lạ.
- Anh đi đâu, tôi đi theo đấy.
Mũ Bò nhép miệng nhả ra từng chữ.
- Tôi đến bên cạnh thiên đường.
Tôi bực tức trả lời.
- Vừa hay cùng đường với tôi rồi.
Cô gái nói chuyện rất ngắn gọn nhanh nhẹn, rất có phong cách, khiến người ta phải yêu thích, không giống như những kẻ