Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Cạnh Thiên Đường

Bên Cạnh Thiên Đường

Tác giả: Quản Ngai

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

khúc “Vincent” mà Don McLean hát tặng Van Gogh. Không biết là tiếng khẩu cầm đã thu hút Lông Mi hay là vẽ mệt rồi, mà em cho bút vào ống rửa, vươn mình lười nhác rồi trèo lên ngồi cạnh tôi, lặng lẽ ngắm vầng dương đang từ từ khuất sau đỉnh núi. Hai người cùng nhìn về một nơi, vai kề vai, giống như hai con chuồn chuồn đỏ đầu to lặng lẽ đậu nơi mé tường.
- Anh biết hát bài này không?
- Tàm tạm, không hát hết được, lời khó nhớ quá.
Tôi thành thật đáp.
- Thì chọn đoạn anh nhớ ấy, hát cho em nghe đi.
Tôi gật đầu.
Cố gắn nhớ lại ca từ, rồi khe khẽ hát: “Starry starry night, paint your palette palette blue and gray …”
Cái đầu nhỏ của Lông Mi ghé vào vai tôi, hai chân đan chéo vào nhau, lắc lư nhè nhẹ theo điệu nhạc, t lại đá vào chân tôi, mỗi lần như thế, em lại ngượng ngùng cười xin lỗi. Tôi cũng cười cười, nắm lấy cánh tay nhỏ của em, thấy lạnh buốt, bèn nắm thật chặt, áp vào ngực, một lát sau cánh tay ấy mới ấm dần lại. Ráng chiều nhuộm đỏ cả chân trời, tắm mình trong ánh hoàng hôn, gương mặt hai chúng tôi đều đỏ bừng lên.
Quay sang nhìn Lông Mi.
Mái tóc dài thắt thành hai bím, buông xuống vai. Bờ vai gầy guộc. Hai hàng lông mi dài chớp chớp như cánh bướm. Cặp mắt to đầy vẻ hoang mang. Bộ áo bảo hộ lao động có rất nhiều túi, trông đặc biệt đáng yêu.
Tôi chuyển dần ánh mắt lên triền núi: hoa cải, cây cối, mái ngói xanh, dòng suối nhỏ, mặt trời lặn.
Tiếp tục hát khe khẽ.
Hát đến đoạn: “This world was never meant for one as beautiful as you” (Thế giới này thực sự không xứng đáng với một người xinh đẹp như em), thì người Lông Mi đột nhiên rung lên mấy cái, người nghiêng sang một bên. Tôi xoay người em lại, kinh ngạc nhận ra những hạt lệ long lánh đang chảy dài trên má em. Em nhìn tôi qua hàng nước mắt mông lung, nét mặt bình tĩnh một cách lạ thường, khóe miệng mỉm cười, thậm chí nụ cười còn mang theo chút kiêu ngạo nữa.






Tình yêu là một trận chiến, không thể trao tay một kẻ bất cứ lúc nào cũng có thể trở mặt đầu hàng quân địch được.
Lông Mi vẽ xong tranh, về đến thành phố thì đã là cuối xuân.
Chúng tôi đến một phòng tranh quen của em.
Bà chủ có mái tóc dài cẩn thận xem xét từng bức tranh, thấy bức nào hợp thì giữ lại.
- Bức này cứ như thật ấy, dạo này vẽ lên tay thế.
- Vẽ ở Tây Tạng hả?
- Không, làm gì có tiền đi xa thế, là Hương Cách Lý La ở Vân Nam thôi, một nơi có tên là Địch Khánh hay gì đó.
Lông Mi nhắm mắt hồi tưởng lại rồi nói với tôi.
Em ngồi bó gối, đôi giầy ống gắn rất nhiều khuy để hẳn lên ghế, thân người lắc lư nhè nhẹ. Em đốt một điếu thuốc, mái tóc dài buông xuống một bên vai, hàng lông mi dài lấp lánh trong ánh mặt trời rực rỡ, một chiếc áo choàng sực mùi băng phiến khoác hờ lên vai. Chiếc khăn len dài hờ hững quấn quanh cổ, làm tôi không thể không liên tưởng đến dân Bo­hemieng.
- Đẹp thật.
Tôi cũng không rõ là mình đang khen tranh hay khen em nữa.
- Ừ. Ước mơ lớn nhất của em đấy, xây một căn nhà nhỏ bên dưới núi tuyết, sống yên ổn cả đời.
Lông Mi ao ước.
Câu nói của em làm tôi cũng dâng lên ham muốn mãnh liệt, một sự rung động lạ kỳ, mãi cũng không thể nào xua đi được. Thật sự tôi rất muốn rời khỏi thành phố dơ bẩn này, sống dưới chân núi tuyết, lặng lẽ
- Thêm một người được không?
- Không cần thiết. Anh thêm một người như em cũng không phải nhiều, em thiếu một người như anh cũng chẳng phải ít. Tình yêu giống như một trận chiến, không thể trao tay một kẻ bất cứ lúc nào cũng có thể trở mặt đầu hàng quân địch được.
Em nói làm tôi phải nhăn mặt vì con tim thắt lại.
Dường như em cũng ý thức được mình hơi nặng lời, gượng cười tỏ ý xin lỗi. Thấy tôi không có phản ứng gì, đành im lặng không nói.
Mỗi lời của Lông Mi đều khiến tim tôi đau nhức nhối. Ý của em là tôi không thể dễ dàng rời bỏ Bất Bất để đến với em? Hay là muốn nói tôi là một gã ăn chơi đàng điếm không đáng tin cậy? Mà cho dù thế nào thì hình như em cũng đã nghĩ tôi là một kẻ dễ dàng “trở mặt đầu hàng địch” rồi thì phải? Chẳng trách mà vừa về đến thành phố đã không buồn để mắt tới tôi nữa. Có điều đúng là nơi nào trong cái thành phố này cũng có dấu vết của cuộc sống ăn chơi sa đọa của tôi. Nghĩ đến đây, chợt cảm thấy chua chát, xem ra mình chỉ xứng với cuộc sống cô độc một mình, đi về lẻ bóng mà thôi.
Tôi thở dài, cúi đầu tiếp tục xem tranh.
Ánh mắt tôi dừng lại trên một bức tranh trừu tượng mang màu sắc chủ nghĩa hậu hiện đại, bố cục tranh rất phức tạp, không thể nhìn ra cái gì với cái gì.
- Bức tranh này lạ quá, có phải là vẽ một cái cây, trên cây chỉ có một quả không?
Tôi hiếu kỳ hỏi.
- Vâng.
Em liếc mắt nhìn, rồi đốt một điếu thuốc.
- Sao lại vẽ một cái cây khô héo? Nó đại biểu cho cái gì?
Tôi vẫn chưa hiểu lắm.
- Mẹ.
Lông Mi bình thản trả lời.
Lâu lắm rồi tôi mới đặt chân trở lại quán.
Hoa Hồng và bạn gái ngồi trên ghế cao hát bài “Cuộc sống hoàn mỹ” của Hứa Nguy. Nhìn thấy tôi, họ dừng tay đàn, cùng nheo nheo mắt cười.
- Cái thứ tình yêu này, đúng là cũng hay h