pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2021 lượt.

của cô ấy, cô nói: “Dương Duệ, làm như vậy tàn nhẫn quá…”
Cô ấy tự sát là để tác thành cho anh, bây giờ đã thoát chết rồi, chẳng lẽ anh lại muốn cô ấy cầu xin bố mình tác thành cho chính chồng của cô ấy với người phụ nữ khác sao?
Trong biển tình này, đối với một người phụ nữ mà nói, như vậy đau đớn có khác nào bị dùi đâm vào tim, khác nào bị thiêu đốt trong lửa.
“Rất tàn nhẫn. Nhưng nếu anh không tàn nhẫn thì chúng ta sẽ bị người khác đối xử tàn nhẫn hơn.”
“Không, Dương Duệ, mình không nên làm như vậy với cô ấy. Hành động của Vu Chấn không liên quan gì đến cô ấy. Nếu anh lên tiếng, cô ấy sẽ không từ chối và cũng không nỡ từ chối, nhưng đối với cô ấy thì đó là núi đao bể lửa đấy anh biết không? Anh cũng nói mình có lỗi với cô ấy, vậy sao nỡ nhẫn tâm làm vậy?”
Thở dài một tiếng, Dương Duệ trùng mắt xuống, đôi lông mi cũng cụp lại thành hai vòng đen thẫm như để che đậy tâm tư trong ánh mắt của anh:
“Nhẫn tâm, hoặc bị nhẫn tâm. Nhóc, em nói anh phải làm thế nào đây?”
Tại khách sạn Shangri-la.
Gương mặt trắng ngần như thể có thể nhìn xuyên thấu trên cơ thể gầy guộc của Anna nhoẻn miệng cười với bố khi cô bước vào trong phòng.
Vu Chấn kéo tay con gái cùng ngồi xuống ghế sô pha, thân tình hỏi cô:
“Anna, con gầy đi nhiều đấy, chuẩn bị về Úc thôi, ở bên đó có nhiều bác sĩ hiểu rõ tình trạng bệnh tình của con hơn.”
“Về Úc…” Anna lí nhí, tinh thần cô có chút hoảng loạn, bất giác bàn tay bên phải đặt lên vết thương chỗ cổ tay vẫn chưa tháo băng ở tay còn lại, cô nói tiếp: “Có lẽ, đã đến lúc phải về Úc rồi, vốn dĩ đây là nơi con không nên đến.”
“Không phải là nơi con nên đến sao? Anna, sao tự nhiên lại nói vậy?” Làm con gái ông trở nên thất thần thế này chỉ có thể là Dương Duệ, Vu Chấn biết Dương Duệ đã đến tìm Anna, nhưng ông không biết chúng nói với nhau những chuyện gì. Theo tình hình hiện tại mà nhận định, chắc chắn câu chuyện về một vấn đề nào đó ngoài sức tưởng tượng, nếu không thì không có chuyện cô con gái luôn luôn tỏ ra hoạt bát vui vẻ trước ông lại trở nên trầm ngâm thế này.
Đôi môi phơn phớt hồng của Anna mỉm cười, cô nhướn mày hỏi: “Daddy, có phải nếu muốn duy trì một cuộc hôn nhân thì đứa con là một nhân tố rất quan trọng phải không?”
“Đúng.” Không muốn lừa gạt con gái, Vu Chấn trả lời thật với lòng mình, ông cũng nhanh chóng đoán ra câu trả lời của riêng mình. Khuôn mặt trắng bệch của cô con gái làm cơn giận khó lắm mới kìm được xuống của ông lại bắt đầu bốc lên nghi ngút, ông không nghĩ Dương Duệ lại thâm như vậy đâu. Sau khi chúng kết hôn, Anna đã nhắc đến chuyện muốn mạo hiểm sinh con không chỉ một lần, lần nào lần nấy Dương Duệ đều nói sức khỏe của Anna không thích hợp với chuyện sinh nở nên từ chối, nó còn thể hiện là không có con cũng không sao. Lúc đó, Vu Chấn cảm động lắm, con gái ông mà sinh con sẽ nguy hiểm cho nó không nói làm gì, đứa trẻ sau này rồi cũng sẽ có nguy cơ mắc bệnh di truyền từ mẹ rất cao.
Chắc chắn hôm nay cậu ta đã nói chuyện con cái với Anna, chứng tỏ không phải là không muốn, mà là đã nghĩ đến chiêu chí mạng từ rất lâu rồi. Với tình trạng sức khỏe hiện tại của Anna, có con là chuyện không thể. Trước nay chỉ có ông đi lợi dụng người khác, bây giờ đến lượt con gái ông bị cậu ta lợi dụng, tội lớn không thể tha.






“Anna, sao tự nhiên con lại nói chuyện này?” Đầu Vu Chấn nóng bừng bừng như bốc hỏa, nhưng trước mặt con gái ông ta kiềm chế rất giỏi.
“Con chỉ cảm thấy mình không thể sinh con là chuyện rất đáng tiếc. Mà kể cả con có liều mạng sinh lấy một đứa thì con con cũng rất dễ bị bệnh giống con. Con tuyệt đối không muốn sau nay con của con sẽ khổ như con, ngày nào cũng phải uống thuốc, bệnh viện là nơi thường xuyên phải đến nhất, con không muốn vậy đâu. Daddy, đưa con về Úc đi, con muốn về nhà.”
“Con không muốn Dương Duệ về Úc cùng mình sao?”
Mùi xì gà quen thuộc xông vào mũi, Anna cố kiềm chế không để nước mắt trào ra, cô nở một nụ cười nhạt tựa như một đóa hoa sắp tàn: “Vốn dĩ anh ấy không thuộc về con. Daddy vừa nói rồi còn gì, chuyện có con hay không rất quan trọng để duy trì một cuộc hôn nhân. Số con không thể có con được, cuộc hôn nhân này không thể viên mãn vẹn toàn, và cũng không có hạnh phúc. Daddy, để cho anh ấy đi đi, đưa con về Úc đi, sau này con chỉ cần có ba ở bên cạnh con thôi.”
“Con gái ngốc, Daddy không thể ở bên con cả đời được.”
“Thật sao?”
Vu Chấn gạt tay con gái ra, đứng lên, đi sang ngồi bên chiếc ghế sô pha đối diện, rút thêm một điếu xì gà nữa ra hút, ánh mắt ông sâu thẳm như đại dương: “Anna, ba nói rõ cho con biết, tuyệt đối không bao giờ ba có thể cho phép kẻ làm tổn thương con gái của ba được như ý của nó. Chẳng phải nó muốn được sống cùng Tô Tiểu Lương phải không, được thôi, để xem số nó có được như vậy không. Bọn họ đều không sợ chết, nhưng cái chết không phải là sự trừng phạt tàn nhẫn nhất trên đời này đâu.”
Vu Anna giật mình, thẫn thờ nhìn cha, mất một lúc lâu không nói được lời nào.
Cô không thể trách móc cha mì