Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342027

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.

qua khi đến công ty, nghe Trần Quốc An thông báo em bị Tổng công ty bên Mỹ cho thôi việc, anh đã rất tức tối chạy đi tìm Richard, nhưng ông ta tránh mặt anh. Đương nhiên, cho dù có gặp, thì ông ta cũng không nhận đâu. Sau đó anh lại đi khắp nơi tìm em, rồi đợi em ở dưới nhà đến tận nửa đêm, gọi điện cho em thì tắt máy, em biết không, không tìm được em, anh gần như phát điên.”
“Xin lỗi, tối qua em uống say rồi bị sốt, Hạ Thần đưa em về nhà anh ấy nghỉ một đêm, em không gọi cho anh, chỉ là không muốn để anh phải lo lắng.”
Cảm giác xót xa bắt đầu lan rộng đến khắp các dây thần kinh, Tô Tiểu Lương vòng tay xuống dưới, ôm chặt lấy lưng Dương Duệ.
Hai người đứng ôm nhau trong tư thế bất động rất lâu, Dương Duệ dần dần lấy lại được quyết tâm, anh đưa cô lên giường, đắp chăn cho cô rồi nói:
“Trông em còn yếu lắm, để anh đi tìm người đến tiếp nước cho em. Ăn một bát cháo nóng nhé, được không?”
“Được.”
Năm ngón tay vẫn bấu chặt lấy cánh tay Dương Duệ, ánh mắt cô vẫn dính chặt lấy anh, tưởng như chỉ cần chớp mắt, là anh có thể biến mất vào hư không. Chuyện đã đến nước này, anh không nỡ kéo tay cô ra, không muốn kéo ra và cũng không thể kéo. Nếu như nói Vu Chấn muốn nhổ cỏ tận gốc để diệt trừ tình yêu đang đe dọa cuộc hôn nhân của con gái ông, cô tin mình và Dương Duệ sẽ không nhận ra một điều: chỉ cần có hai người, có tình yêu chân thành, cho dù cuối cùng trắng tay, cũng đáng.
Khi Tô Tiểu Lương tỉnh lại lần nữa, trời đã chập choạng tối, hình ảnh Dương Duệ ngồi trên bàn lật giở mấy trang sách đập ngay vào mắt cô. Không gian yên tĩnh như trong một bức tranh sơn dầu làm Tô Tiểu Lương tiếp tục đắm chìm trong những bức họa ký ức:
Cô nhớ trước kia mình rất thích đến thư viện ngồi, không làm gì hết, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh hoặc đối diện với Dương Duệ, lặng lẽ nhìn anh đang chúi đầu vào quyển sách.






Mỗi lần như vậy, trong người cô dâng lên một niềm thích thú, say mê mà không ai có thể hiểu được, không ai có thể cướp đi được, cho dù trời long đất lở, cô cũng chẳng quan tâm.
Những năm tháng tĩnh lặng ấy, giúp cho hiện thế vững vàng hơn.
Cuộc đời có ra sao thì ra, quyết không hối hận, không giận dữ.
Cơ thể cô dần cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, cô cứ ngắm nhìn anh như vậy, nhìn anh mãi như vậy, thật sự mong muốn cả cuộc đời này sẽ được ngắm nhìn anh như vậy.
Cuốn sách Dương Duệ đang đọc là tuyển tập thơ của Độ Mô Dung, là tập thơ cô vốn rất yêu thích.
“Nhớ chứ, chúng ta sẽ sống cuộc sống như vậy, nhóc à.” Khi nói ra câu này, Dương Duệ không biết là mình đang động viên cô ấy hay động viên chính mình nữa.
“Nếu như cuối cùng chúng ta không được ở bên nhau…”
“Chúng ta sẽ được ở bên nhau, ngốc ạ.”
Ngón tay khẽ đặt lên đôi môi mềm mại của cô, Dương Duệ hé mở đôi mắt, quả quyết:
“Nhóc, chúng mình sinh con đi.”
Trong bóng tối, Tô Tiểu Lương mở to đôi mắt, để mặc cho Dương Duệ nắm chặt hai bàn tay mình, toàn thân cô cứng đờ như hóa đá. Con cái dù sao cũng là một sinh linh quý giá, chứ không phải là con cún con hay con mèo mà lúc muốn có thì có, lúc không muốn lại đem vứt đi được. Vì thế, trong quan niệm của cô, việc sinh con còn trọng đại, lớn lao hơn cả lấy chồng. Hai người sống với nhau thấy không hợp, không vui vẻ thì có thể dễ dàng ly hôn, nhưng một khi con cái đã được sinh ra, thì phải có trách nhiệm với nó suốt đời.
Cho dù hai người có quan hệ danh chính ngôn thuận hay không thì cũng phải nuôi dưỡng một sinh mệnh, trong giai đoạn đang xảy ra hết chuyện buồn này đến chuyện phức tạp khác như hiện nay, liệu có phải là thời điểm thích hợp để sinh con không?
“Tại sao bỗng nhiên anh lại nói vậy?”
Những ngón tay ấm áp của anh vuốt nhẹ trên má cô, một tay vẫn ôm chặt lấy cô, anh khẽ thở dài, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Bởi vì anh muốn có con, một đứa con thuộc về hai chúng ta.”
“Thật sao?” Trong căn phòng tĩnh lặng đến độ có thể nghe rõ tiếng thở của nhau này, mặc dù nằm ngay cạnh anh, nhưng Tô Tiểu Lương không thể nhìn rõ ánh mắt Dương Duệ đang chất chứa những suy tư gì. Hoặc là, đôi mắt vốn đen đậm của anh, giờ đã hòa thành một thể với bóng tối nơi đây rồi, bởi vậy cô không thể nhận ra; hoặc cũng có thể cơ thể mệt mỏi của cô đã không còn được nhanh nhạy như trước, không còn khả năng thấu hiểu và đọc ra những hàm ý không nói thành lời của anh nữa rồi.
Tuy nhiên, cô có thể khẳng định, câu trả lời này của anh không phải là tất cả những gì anh nghĩ.
Lần này, cô lựa chọn cách im lặng.
Đã là tình yêu, thì phải tin tưởng lẫn nhau.
Chạm tay lên những ngón tay đang đặt trên mặt mình, cô chợt nhớ tới thủ đoạn của Vu Chấn, cô khẽ nhếch miệng cười đau khổ:
Chẳng lẽ con người mưu ma chước quỷ như ông tay lại không biết rằng, ông ta càng nhẫn tâm, khoảng cách giữa Dương Duệ và con gái ông ta sẽ càng xa sao.
Thực ra bên trong mỗi con người đều có những nhân tố phản kháng, nói gì đến Dương Duệ, người vốn vẫn kiên quyết và quyết tâm không đầu hàng trước ông ta.
“Chuyện này không phải là trò