XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

n thật sự lấy tính mệnh con gái mình ra đánh cược sao?
Nếu Dương Duệ có xảy ra chuyện gì bất trắc, cô ấy sẽ đau đớn ngất lịm đi không nói làm gì, nhưng nói không chừng còn có thể sẽ…
Vốn dĩ Dương Duệ là người rất đúng giờ, giờ này anh ấy vẫn chưa xuất hiện và cũng không có tin tức gì, chỉ có thể có một khả năng. Anh ấy đang bị trói buộc ở đâu đó, không thể nào thoát thân.
“Tôi sẽ cùng đi với cô tới Tây Giao, đi ngay lập tức.”
Không giải thích dài dòng, Tô Tiểu Lương lạnh lùng, quả quyết kéo tay Anna lên, quyết sẽ đi theo cô ấy.
Cảm giác ấm nóng của mồ hôi lớp nhớp nơi tiếp xúc với tay Tô Tiểu Lương truyền đến, Anna chỉnh lại chiếc áo khoác ngoài, mặt mũi cô bắt đầu có cảm giác ngường ngượng.
Tại sao cô lại có thể nói được những lời như vậy? Cô tin tình yêu Tô Tiểu Lương dành cho Dương Duệ tuyệt đối không bao giờ ít hơn mình.
Tô Tiểu Lãng vội vàng chạy theo sau, gọi với theo: “Chị ơi, để em đi cùng chị.”
Đi đến cầu thang, ngoảnh đầu lại thấy cậu em chỉ mặc phong phanh có một chiếc áo mỏng, Tô Tiểu Lương không quên dịu dàng nhoẻn miệng cười vỗ về cậu em và nói:
“Không cần đâu Tiểu Lãng. Em ở nhà đợi chi, chị bảo đảm sẽ không có chuyện gì xảy ra với chị đâu. Ngoan nào, đi về phòng đi.”
Không giải thích thêm bất kỳ chuyện gì, bóng hai người phụ nữ khuất dần xuống dưới chân cầu thang, tiếng bước chân gấp gáp vẫn vang lên văng vẳng tựa hồ như chính nhịp đập trái tim của họ trong lúc này. Một trận gió đông lạnh buốt thổi qua khung cửa, Tô Tiểu Lãng đứng trong bóng tối nhìn ra màn đêm xanh sẫm, tối tăm bên ngoài, một dự cảm không lành đang lan tràn trong lòng cậu. Cho dù cậu không có nhiều thiện cảm với Dương Duệ, nhưng nếu so với hạnh phúc của Tô Tiểu Lương thì sự yêu ghét của bản thân không đáng để nhắc đến.
Những ngày gần đây, cậu tận mắt chứng kiến hai người họ thấu hiểu lẫn nhau thế nào khi sống cùng nhau và cả sự quan tâm rất tinh tế của Dương Duệ nữa, nếu không phải tình yêu thì rất khó có thể làm được như vậy.
Vì thế, cậu có lý do để tin rằng, Dương Duệ chính là hạnh phúc của cô ấy.
Sáu năm trước tình yêu đã lỡ bước đi ngang qua cô ấy, chẳng lẽ sáu năm sau lại cũng như một giấc mộng hão huyền sao?
Đúng là áo mình đang mặc mỏng quá, vẫn đứng tại chỗ, Tô Tiểu Lãng cảm thấy mùa đông năm nay thật lạnh.
Cô ấy sợ nhất là bị lạnh, nhưng vẫn còn một trận mưa gió đang chờ đợi trước mắt, liệu có thể qua được không?
Về đến phòng, cơn buồn ngủ của Tô Tiểu Lãng đã bay biến hoàn toàn. Đắn đo, do dự mãi, cuối cùng cậu cầm điện thoại lên và gọi cho Hạ Thần.
Chiếc xe Mercedes màu đen lao nhanh như điện xẹt trên đường. Dưới sự thúc giục liên tục của Anna, viên vệ sỹ cho xe chạy nhanh hết sức. Tô Tiểu Lương ngồi im trên xe, không nói gì, cô đang đoán xem rốt cuộc Vu Chấn đang muốn chơi trò gì. Đã hai mươi phút trôi qua kể từ khi lên xe đến bây giờ, cho dù Anna có khả năng diễn xuất tốt đến mấy thì cũng không thể giả vờ kinh sợ đến tột độ như vậy được, huống hồ, Tô Tiểu Lương để ý thấy bàn tay cô ấy vẫn nắm chặt lấy mình. Mặc dù đây mới là lần thứ hai gặp nhau, cô cũng nhận ra Anna không phải là cô gái dễ dàng bị rối loạn tâm trí, khả năng duy nhất chỉ có thể là sự nhẫn tâm của Vu Chấn.
“Cô đang nghĩ tại sao Daddy lại không màng đến sống chết của tôi phải không?”
“Đúng thế.”
Tô Tiểu Lương không ngờ câu đầu tiên Anna nói với mình sau một hồi im lặng là câu hỏi này, nhưng cô cũng không muốn phủ nhận.
“Daddy là người cực kỳ coi trọng danh dự, không có ai dám chạm đến sự uy nghiêm của ông được. Thế nhưng, Dương Duệ đã nhiều lần làm nhiều chuyện khiến Daddy cảm thấy là xúc phạm oai nghiêm của ông. Lần này, lại là chuyện có liên quan đến cuộc hôn nhân của tôi, vì vậy, Daddy không thể tha thứ cho anh ấy được. Cô có tin không, cho dù ông ấy biết tôi sẽ đau khổ đến chết, nhưng lần này ông vẫn quyết không tha thứ cho Dương Duệ.”
Thỉnh thoảng có những tiếng sụt sùi chen vào trong câu chuyện của Anna, hai vai cô run cầm cập, Tô Tiểu Lương cảm thấy bứt rứt như đang bị con gì cắn xé trong lòng. Vốn dĩ cô cảm thấy mình mới là người thua thiệt nhất, nhưng xem ra, người đó là Anna mới phải.
Hoặc giả, cô ấy thực sự là người đang hoang mang nhất, dẫu sao, một bên là cha ruột, một bên là người cô ấy yêu.
“Bố của cô.” Rất muốn nói một câu là ông ấy thật nhẫn tâm, nhưng nhìn nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt cô ấy, Tô Tiểu Lương không thể nào thốt điều đó ra thành lời được. “Tại sao cô cảm thấy tôi có thể cứu được Dương Duệ.”
Anna chầm chậm gật đầu, đôi môi cô rung rung, như thể đang rất khó nói.
Nhờ ánh đèn màu chiếu sáng tờ mờ trong xe, Tô Tiểu Lương để ý thấy ánh mắt cô ấy rất khác thường, hình như đang rất sáng, nhưng cũng lại rất lạnh lẽo.
Bất kể là nhìn từ góc độ nào, Tô Tiểu Lương chưa bao giờ cảm thấy Anna là cô gái đáng sợ, cho dù là từ lần gặp mặt trước. Tuy nhiên, trong giây phút này, khi nhìn vào đôi mắt kia, toàn bộ hồn phách trong con người cô bỗng chao đảo, như thể đôi mắt của cô ấy chính là lưỡi dao găm vô cùng sắc nhọn đã đâm trúng vào cơ thể và cả linh