Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2088 lượt.
út tên tuổi trong hội người Hoa sống tại Úc, tai nạn của bác anh người trong hội cũng đồn đại nhiều. Đương nhiên, chuyện nội chiến tranh chấp trong gia tộc Dương Thị còn bị đồn rộng hơn”.
“Cô ấy đến tìm anh, nói có thể giải quyết được khủng hoảng của Dương Thị?”
“Không, bố cô ấy đã trực tiếp đến tìm gặp chú ba anh, nói là chỉ cần anh đồng ý cưới Anna thì Dương Thị nhất định sẽ lại xuôi chèo mát mái”.
Nhíu hàng lông mày, Tô Tiểu Lương thấy có chỗ rất khó hiểu: “Trước khi chuyện này xảy ra anh vẫn không phát hiện ra xuất thân quyền thế cao sang của cô ấy à?” Có lẽ, Anna cố tình che giấu thân phận của mình chỉ là không muốn để Dương Duệ cảm thấy cô ấy quá đặc biệt, với kiểu đàn ông như anh, nhất định không bao giờ nhòm ngó điều kiện gia cảnh người ta mà bám theo bợ đỡ. Bản lĩnh cao thượng và hiên ngang của người đàn ông xưa nay vẫn cắm rễ ăn sâu vào con người anh mà.
“Quyền thế cao sang?”
“Anh biết rằng không phải bọn họ chưa từng yêu thật lòng bao giờ, mà là rất nhiều cuộc tình cuối cùng không thể thắng được thực tế và kết thúc buồn thê thảm ”.
“Rất nhiều cuộc tình cuối cùng không thể thắng được thực tế…”
Lẩm nhẩm nhắc lại lập luận sâu sắc mà thấm thía đó, bất giác trái tim đang thấp thỏm của Tô Tiểu Lương cảm thấy hoảng loạn vô cùng.
Hôn nhân không bằng được tình yêu hay ngược lại tình yêu không bằng được hôn nhân.
Tình yêu có thể thất bại bởi thực tế, hôn nhân nhiều khi lại là sản phẩm của thực tế.
Nếu cứ so sánh bắc cầu như vậy, hôn nhân có khả năng uy hiếp và cấm cản mạnh hơn tình yêu nhiều, và cũng có cơ sở tồn tại vững bền hơn tình yêu nhiều, không phải sao?
Nếu vậy, phải chăng tình yêu mình đã bị mất rồi vừa tìm lại được cũng khó có thể trốn tránh được quy luật sắp đặt đầy may rủi này?
Trái tim tinh tế và sắc sảo của Dương Duệ nhận ra ngay câu nói vừa rồi của mình chắc chắn sẽ làm Tô Tiểu Lương có những liên tưởng không hay, anh vội vàng nghiêm nét mặt, chân thành nói:
“Nhóc ơi, hãy tin anh, nhất định anh sẽ không để tình yêu của chúng ta giống như vậy đâu. Nếu không thì anh đã không đợi đến sáu năm trời rồi mới quay lại đâu. Hãy tin anh!”
Biết không nên nảy sinh ra cảm giác bất an trong lúc này, Tô Tiểu Lương gật đầu. Bản thân cô cũng từng nếm trải qua nỗi đau mất anh, tận tai nghe những trắc trở mà anh gặp phải khi đó, cô muốn hận mà không thể hận được. Sáu năm trước cô bị tước đi tình yêu của mình, biết trách ai đây? Mỗi người đều có nỗi khổ không thể nói thành lời, bao gồm cả Anna, ngươi tưởng chừng như có được tất cả.
Có lẽ là muốn kết thúc cho nhanh đoạn giải thích dễ gây ra nhiều liên tưởng không hay này mà Dương Duệ vội vàng nói tiếp: “Bởi vì anh kiên quyết không thỏa hiệp nên cục diện vẫn dậm chân tại chỗ, bố mẹ anh thì lúc trước năn nỉ van xin sau lại quở trách chỉ trích. Sau bao nhiêu nỗ lực không có kết quả, mấy ngày liền hai người không nhắc chuyện này với anh nữa. Đúng vào lúc anh tưởng họ đã từ bỏ rồi thì chú ba tìm đến anh, nói là muốn nói chuyện một lúc. Ông ta là bậc cha chú, dù anh không muốn cũng đành chịu. Kỳ thực chú ba là người đàn ông rất thông minh, hiểu biết rất rộng. Tối hôm đó chú ấy không đề cập gì đến chuyện Anna, chỉ nói với anh rất nhiều những vấn đề liên quan đến đàn ông và tình cảm. Sau đó, chú đã nói một câu làm anh khắc cốt ghi tâm cả đời và cũng ân hận cả đời”.
Tạm dừng một lát Dương Duệ khẽ chớp mắt mấy cái, đôi lông mi dày rậm trĩu xuống làm sắc mặt anh trông càng u ám:
“Chú ấy nói có rất nhiều cách để thử thách và chứng minh tình yêu, chẳng hạn như sự xa cách, sự xuất hiện của kẻ thứ ba, và khắt khe nhất là tiền bạc”.
Chỉ cần nghe một câu này thôi, Tô Tiểu Lương cũng đủ biết chú ba của Dương Duệ không hề đơn giản chút nào. Cách nói chuyện của ông ta đều có kỹ xảo trước cả, trước tiên là không nhắc đến chuyện của Anna để tránh gây ra cảm giác khó chịu cho Dương Duệ, rồi nói đến những câu chuyện mà Dương Duệ vốn có hứng thú để lấy lòng anh, đến khi anh không để tâm phòng bị thì xuất chiêu ra đòn hiểm cuối cùng. Chiêu tấn công tâm lý này thật hoàn hảo, như thế ông ta cũng được coi là một lão tướng trong thương trường đấy chứ? Đáng tiếc, năm đó Dương Duệ chỉ biết cắm đầu cắm cổ vào y học thì làm sao có thể nhận ra âm mưu đó, cho dù thông minh đến mấy cũng vẫn chỉ là một con chim non nớt thôi, làm sao có thể địch nổi loại gừng càng già càng cay như ông chú đó được?
“Chiêu này quả thật rất hoàn hảo”. Môi anh nhếch lên đến một góc thể hiện rõ nhất nỗi chua cay, Dương Duệ dựa lưng vào thành ghế đá trơn nhẵn, ánh mắt đưa qua đám hoa sung, qua cả hồ nước và lay động theo chiều gió ở một nơi nào đó rất xa xăm, “Ông ta là chú của anh, anh không thể và cũng không đành lòng nghi ngờ chú ấy có dã tâm khó lường như vậy. Vì thế, chú ấy đã thành công khi tung ra đòn hiểm cuối cùng đó, bởi vì chú ta biết nhất định anh sẽ không tán đồng quan điểm. Năm đó anh thật ngốc, miếng mồi nhử để đưa mình vào tròng rõ ràng như vậy mà không nhìn ra nổi”.
“Không phải là ngốc mà là quá trẻ, hoặc có thể nói suy nghĩ của anh khi đó đơn gi