Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.
ô nguyện rằng: Thà mình là người bị bức ép trong tình thế bất lực như vậy còn hơn để Dương Duệ phải chịu bị ép buộc. Cô không thể nào tưởng tượng nổi một người như Dương Duệ khi bị bức đến đường cùng thì sẽ quẫn bách và khó chịu thế nào. Cô hiểu anh, vì vậy cô rất đau đớn. Vốn dĩ không muốn gặng hỏi, không muốn đối mặt với tất cả những gì vừa hiện lên trong đầu, Tô Tiểu Lương chợt tỉnh táo hơn mấy phần, cô hỏi:
“Thế Anna đó rốt cuộc có thân phận thế nào? Còn nữa, SUA nghĩa là gì?”
Tóc hơi bay bay, Dương Duệ vẫn đứng dưới tán lá xanh um của cây đa, tinh thần anh cũng u ám không kém.
Vốn là người có lối tư duy mạch lạc, vậy mà khi bắt tay vào gỡ đống tâm tư rối rắm phức tạp này, lần đầu tiên anh có cảm giác khó khăn không biết bắt đầu nói từ đâu. Anh dắt cô đi về phía bên trái của tòa bảo tháp, đi qua một đoạn đường đá nhỏ rồi dừng lại trước một hồ nước Ở chính giữa mặt hồ xanh biêng biếc này, mấy khóm hoa súng đang tản mát trôi lững lờ, hai cành hoa ngạo nghễ vươn mình đứng thẳng tắp giữa hồ, màu xanh nõn nà vô cùng tinh khiết của chúng như đang ấp ủ và chứa chất bao nhiêu hi vọng.
Bên rặng liễu rủ tha thướt, anh kéo cô cùng ngồi xuống chiếc ghế đá dài, điềm đạm lên tiếng: “Em còn nhớ trong một bài học địa lý hồi cấp ba của chúng ta, châu Úc được miêu tả thế nào không?”
“Đất nước cưỡi trên lưng cừu, đất nước ngồi trên xe đẩy trong hầm mỏ”.
Không hiểu anh hỏi mình câu này để làm gì nhưng Tô Tiểu Lương vẫn đáp lại rất nhanh, bỗng tim cô cũng đập nhanh vô cùng.
Khi lắng tai để nghe chân tướng sự việc mà bản thân đã mang nặng trong lòng từ lâu và những chuyện mà người mình thật sự quan tâm đã trải qua người ta làm sao có thể không thấy căng thẳng được chứ.
“Đúng, nguồn tài nguyên khoáng sản ở đó cực kỳ phong phú, đặc biệt là mỏ thiếc. Bác cả, chú ba và cả cô hai của anh, đã sang bên đó làm ăn từ lâu, họ cùng nhau mở một công ty kinh doanh thép nguyên liệu. Công việc làm ăn của họ tiến triển rất tốt, sở dĩ anh có thể sang đó học cũng là nhờ công họ cả. Nhưng tiếc là ông trời không phải lúc nào cũng thuận theo lòng người, trong một chuyến đi đến Perth công tác, bác cả anh, cánh chim đầu đàn lãnh đạo công ty gặp tai nạn máy bay và qua đời, đến thi thể bác cũng không thể tìm thấy. Tham vọng của con người vốn là không đáy, sau khi bác cả mất, bác hai, hai ông chồng của hai bà cô nữa, tất cả ba người đàn ông đó chỉ chực nhăm nhe nhòm vào vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của công ty nên nội bộ bắt đầu diễn ra cuộc chiến tranh ngầm”.
Chưa từng được nghe Dương Duệ kể về những biến cố này, Tô Tiểu Lương băn khoăn tự hỏi không biết anh sang bên đó học được bao lâu thì bị kìm kẹp trong cuộc tranh chấp lợi ích gia tộc này?
“Công ty là xương máu của cả gia đình, họ không có năng lực và hiểu biết lãnh đạo mà lại không đồng tình nhất trí với nhau thì chẳng phải sẽ gây ra rất nhiều hậu quả nghiêm trọng cho công ty sao?”
“Có được lợi ích tối cao vượt lên trên người khác mãi mãi là mục tiêu và động lực mà con người theo đuổi, ở đâu cũng vậy thôi, thậm chí trong họ tộc cũng không phải là ngoại lệ”.
Giọng kể không giấu được nỗi chán ngán và thất vọng, khuôn mặt trầm ngâm của Dương Duệ bị một lớp băng giá ớn lạnh dính chặt vào. Anh biết rõ tất cả mọi sự việc đều không thể có chữ “nếu”, nhưng đồng thời anh cũng rất hiểu rằng nếu không phải vì chuyện này thì quỹ đạo cuộc đời anh nhất định đã không thể biến đổi sang hướng khác, nhất định anh sẽ được tiếp tục theo đuổi đến cùng những dự định đã ấp ủ từ trước, cuối cùng kết thúc trong niềm hạnh phúc và viên mãn vô bờ. “Năm thứ ba đại học, cuộc chiến trở nên trắng trợn và gay gắt hơn bao giờ hết. Không ai chịu nhường ai, tình hình công ty nguy cấp đến mức báo động. Trong ba người đó, chồng của cô út là người có dã tâm nhất, thủ đoạn thâm độc vô cùng, thậm chí ông ta từng thuyết phục, dụ dỗ cô anh phản bội Dương gia, cùng ông ta chiếm đoạt cả công ty. Anh không rõ cuối cùng cô anh đã làm ra chuyện gì mà vừa qua giáng sinh năm đó, công ty đứng trước nguy cơ phá sản, ông chồng cô út thì mất tích bỏ đi đâu không ai biết, cô anh thì nhảy xuống biển tự vẫn. Đến lúc đó, tất cả mọi người mới bắt đầu tỉnh ngộ ra”.
Biến cố kinh thiên động địa vậy được phác họa lại qua giọng kể lạnh lùng của anh, cổ họng Tô Tiểu Lương thấy hơi chan chát: “Tại sao bọn họ lại tìm đến anh?”
Bố mẹ Dương Duệ trước giờ vẫn sống ở trong nước có lẽ không liên quan gì đến cuộc chiến tranh gia tộc đó mới phải. Nếu đã vậy thì rõ ràng anh cũng là người ngoài cuộc vô tội mà?
Ánh mắt sâu thẳm như đại dương, anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô, chỉ khẽ nhếch miệng cười, hình như lại đang đắm chìm trong những nỗi khốn cùng lo âu bất an của năm đó:
“Sau khi bác cả mất, không ai có khả năng đứng mũi chịu sào. Cái chết của cô út cùng nguy cơ phá sản của công ty làm họ nhận ra không thể tiếp tục đấu đá lẫn nhau nữa, vì thế khi bố mẹ anh đưa bà sang Úc để nhìn mặt cô út lần cuối, chú ba đề nghị bà anh ở lại đó để đôn thúc mọi người cùng nhau đồng tâm hiệp lực vượt qua cửa ải khó khă