Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Bên Ngoài Thế Giới Em Yêu Anh

Tác giả: Lương Liễu Lưu Ly

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.

ng chứa một bí mật sâu kín không muốn chia sẻ cho bất kỳ ai. Chỉ có điều càng suy đoán lại càng băn khoăn liệu bí mật này có nguy hại tới Tô Tiểu Lương hay không. Khi chưa có bằng chứng đích xác, đương nhiên con người xưa nay vốn tinh tế cẩn trọng như Dương Duệ sẽ không đưa ra phán đoán bừa bãi.
“Anh hiểu, anh không để ý đâu. Còn như những gì Tiểu Lãng nói thì, nhóc ơi, tại sao em chưa bao giờ nói cho anh biết về những chuyện đó?”
Với sự thông minh của Tô Tiểu Lương, anh tin mình không cần nói rõ cô cũng hiểu mình đang ám chỉ chuyện gì.
Quả nhiên, đôi chân mày lá liễu hơi nhướn lên của Tô Tiểu Lương bỗng sững sờ khựng lại trong nháy máy, liền sau đó cô nhăn mặt, vội đưa ánh mắt hướng về một nơi xa xăm nào đó:
“Có gì hay ho để nói đâu? Sự cảm thông, em không cần. Động viên, em cũng chẳng cần”.
“Em biết anh không nói hiện tại, mà là ngày đó, ngày... anh nói chia tay với em”.
Nở một nụ cười lạnh nhạt, Tô Tiểu Lương bỗng cảm thấy những điều tốt đẹp dễ tan vỡ như bong bóng xà phòng vậy. Nhắc đến chuyện ngày xưa, nỗi khiếp sợ trong lòng cô vẫn còn y nguyên, dù ít dù nhiều vẫn còn chút khúc mắc không yên. Hít thở sâu hai cái, tự nhủ mình phải bình tâm hết sức có thể, cô nhẹ nhàng đáp lại: “Dương Duệ, đối với em bi kịch đó quá nặng nề và khủng khiếp đến nỗi chỉ nhớ lại thôi em cũng không dám. Nếu như anh nghĩ rằng ngày đó em nói ra chuyện này anh sẽ không nói lời chia tay thì rất xin lỗi, em sẽ hiểu rằng hành động của anh chỉ là sự thông cảm, nhưng tình yêu không cần đến thứ gọi là thông cảm, với em lại càng không cần”.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cô nhóc Tô Tiểu Lương không làm nên cơm cháo gì trong mắt của cô giáo ngày xưa nay đã trở thành một cô gái thông minh tháo vát và bản lĩnh có thừa.
Thế nhưng, gai góc trên người cô vẫn như xưa, sự kiêu ngạo vẫn như xưa.
Không biết phải làm sao, Dương Duệ đành đưa tay lên khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại màu hạt dẻ của cô, anh dịu giọng nói: “Tình yêu không cần đến thứ gọi là thông cảm, anh hiểu. Từ trước anh chỉ biết coi em là người con gái luôn kề vai sát cánh đứng bên anh trong cuộc đời chứ không phải là một người cùng khổ cần được anh ban phát lòng thương hại. Nhóc, chẳng lẽ em chưa bao giờ muốn biết lý do anh muốn chia tay em sao? Chẳng lẽ em thực sự tin rằng anh là kẻ phụ tình có mới nới cũ sao?”
“Chuyện đã qua lâu rồi em không muốn nhắc lại. Chúng ta lên trên tháp tham quan đi, được không? Biết đâu có thể nhìn được toàn cảnh thành phố Z”.
Vết thương đã đóng vảy rồi, Tô Tiểu Lương không muốn khêu nó ra nữa, cô sợ một lần nữa máu tươi sẽ lại chảy ra đầm đìa.
Bóng dáng thanh thoát tựa như bông hoa tuyết của cô chầm chậm bước về phía trước, Dương Duệ cũng đành đứng lên nhưng lòng dạ vẫn bộn bề, anh tha thiết mong mỏi được nói về những chuyện xảy ra từ sáu năm trước để giải tỏa trái tim ngổn ngang rối bời của mình ngay lập tức. Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, khuôn mặt có một lớp buồn thương vô hình che phủ, anh chầm chậm cất tiếng: “Sở dĩ ngày đó anh phải cưới cô ấy là bởi vì... bởi vì có đến gần một nửa số người trong gia tộc Dương Thị quỳ trước mặt anh đau khổ cầu xin, trong đó có cả bà và cha anh”.
Bước chân bỗng nhiên nặng nề tựa đeo ngàn cân gông chì, Tô Tiểu Lương khựng lại, toàn thân cứng đơ, mãi một lúc lâu vẫn không thể có bất cứ phản ứng nào.
Đúng là cô cũng tin việc Dương Duệ phản bội mình hoàn toàn là có lý do, nhưng lý do cô vừa nghe được thực sự không bao giờ cô có thể ngờ tới.
Dương Duệ vẫn đứng nguyên tại chỗ dưới bóng cây đa, ánh mắt anh trầm lặng vô cùng nhưng Tô Tiểu Lương vẫn nhìn ra trong đó có nỗi đau đớn không lối thoát, không từ ngữ nào diễn tả được. Biết nhau bao nhiêu năm trời, Dương Duệ tài giỏi hơn người đang đứng trước mặt cô đây vốn dĩ không có vấn đề gì là không giải quyết được, lại càng không thể không điều tiết, xoay chuyển được cục diện vấn đề. Thế nhưng, điều mình vừa nghe được có nghĩa là gì, là anh cũng từng bị dồn ép đến nước phải khuất phục sao? Trước kia đã từng nghe anh nói qua về gia đình mình, gia thế nhà đó cũng được coi là danh gia vọng tộc, đến thế hệ của bố anh thì sự thịnh vượng đạt đến mức đỉnh điểm, vì thế họ hàng thân thích Dương gia rất đông, tính ra cũng được coi là một đại gia tộc. Nhưng còn cô Anna không rõ tên tuổi mặt mày kia, từ xưa đến nay rốt cuộc cô ấy có vai trò gì?
Có cơn gió nhẹ thổi qua, một mùi hương không rõ tên hòa lẫn với khí trời chưa hết ẩm ướt tạo ra cảm giác tưng tức ngây ngấy cho khứu giác.
Tòa bảo tháp chín tầng sừng sững đứng đó, hai thứ màu vàng lục và đỏ son giao thoa với nhau dưới ánh mặt trời rực rỡ, đứng trước vẻ trang nghiêm này con người quả thật quá nhỏ bé.
Tiếng Kinh Phật cứu rỗi linh hồn gột rửa bụi trần ngân nga mãi không dứt, những vị khách vãng cảnh chùa chậm rãi bước tới gần hoặc đi ra xa, ngôi chùa Đại Giác Tự lặng lẽ đến lạ kỳ, còn trái tim cô thì không thể nín lặng thêm được nữa. Nhiều khi con người chính là một loài động vật kỳ quái, những người đã mắc vào lưới tình lại càng kỳ quái trong những kẻ kỳ quái đó. Chẳng hạn như cô, c


Disneyland 1972 Love the old s