Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bệnh Tình Yêu

Bệnh Tình Yêu

Tác giả: Phương Tranh

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342293

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2293 lượt.

anh, giống như đi một vòng trái đất, quay về vị trí cũ, yêu cầu tôi cũng phải đứng ở ví trí cũ đợi anh sao?”, Giản Minh cười nhạt, “La Thế Triết, anh nghĩ anh là ai chứ? Có phải tất cả mọi thứ đều phải như anh nghĩ? Anh muốn như thế nào thì nó như thế ấy sao?”.
“Anh không biết, Giản Minh, người mình yêu, và người ngủ cùng bên cạnh mình, không cùng là một người, đây là một việc vẫn hay xảy ra. Anh nghĩ rằng anh có thể làm được, nhưng không phải như vậy, những người anh quen, có ích cho anh càng ngày càng nhiều, nhưng người có thể nói chuyện với anh, lại ngày càng ít hơn. Có một ngày đi công tác bên ngoài, đi qua một nơi có phong cảnh rất đẹp, hào hứng chụp cảnh đó lại, tiếp theo lại không biết đưa tấm ảnh này cho ai xem, giây phút ấy mới bỗng nhiên nhận ra rằng, từ trước đến nay, người đứng bên cạnh anh, cùng anh ngắm phong cảnh, là em. Anh có thể tìm thấy rất nhiều Tô Mạn, bàn về sự nghiệp, về tài chính, về cổ phiếu, bàn về các khoản vay, cho vay và tiền lãi, nhưng người anh muốn chia sẻ mọi việc trong cuộc sống, chỉ có thể là em.” La Thế Triết suy sụp tinh thần, “F20 là máy bay chiến đấu, có thể cùng anh xông pha trận mạc, nhưng nơi anh sống chỉ cần một căn phòng nhỏ là đủ rồi, anh có phải bắt buộc sống từng giờ từng phút với trận mạc đâu.” La Thế Triết quỳ trước Giản Minh, ôm lấy một cánh tay cô, bắt đầu khóc, khóc giống như một đứa trẻ con, khóc tu tu, “Anh nhớ em và Đông Đông, nhớ căn nhà trước đây của chúng ta, nhớ những tháng ngày của chúng ta thời con đi học, anh rất nhớ, rất nhớ, nhớ đến nỗi hồn vía bay đi mất. Lần trước nhìn thấy em cô quạnh một mình ở bệnh viện, em không biết trong lòng anh khó chịu đến thế nào đâu. Anh biết kiểu cảm giác đó, anh biết đối với Lăng Lệ em chỉ có cảm giác mê hoặc nhất thời. Giản Minh, năn nỉ em, kết hôn lại với anh đi, anh sẽ ly hôn với Tô Mạn, bắt cô ấy phải trả cho anh một khoản tiền, như thế cho dù sau này anh và em không làm việc cũng đủ dùng, chúng ta ra nước ngoài, rời khỏi nơi này…”.
Nghe những lời nói đó của La Thế Triết, Giản Minh chẳng hề cảm động, cô cười khổ sở, “Anh ích kỉ đến tận mức này sao? Tự nói tự quyết quen rồi mà, quan niệm trong đầu anh, đều là anh nghĩ như thế nào, chứ chưa bao giờ anh để ý đến người khác suy nghĩ như thế nào.”
La Thế Triết lẩm bẩm, “Anh biết em hận anh.”
Giản Minh thái độ hòa nhã, “Tôi không hận anh, mà là từ bỏ, ba năm trước khi tôi xách hành lý ra khỏi nhà, tôi đã từ bỏ anh rồi. Anh phải biết tính khí của tôi chứ, những thứ tôi từ bỏ, tuyệt đối không bao giờ nhặt về nữa.”
La Thế Triết như ăn phải bùa mê thuốc lú, “Giản Minh, em hận anh như vậy sao? Anh đã quỳ dưới chân em rồi, em bớt giận được không?”.
“La Thế Triết, anh uống quá nhiều rồi, tôi đã nói, tôi không hận anh. Anh đứng dậy đi, đừng làm giảm thọ của tôi.”
La Thế Triết vẫn không tỉnh ngộ, “Không thể tha thứ cho anh sao? Lúc đó anh cũng có nỗi khổ riêng của anh. Giản Minh, anh muốn về nhà, cũng hy vọng rằng em có thể cứu anh về nhà.”
Giản Minh lắc đầu, đoạn tuyệt quan hệ, “Rất xin lỗi, La Thế Triết, không thể nào được nữa rồi, tất cả mọi thứ giữa hai chúng ta đều bị anh hủy hoại đến nỗi cặn bã cũng chẳng còn, thật sự chúng ta không thể nào quay lại với nhau được nữa. Cứ cho ngày đó tôi hơi sơ sót, tôi không hiểu được anh, không lo lắng được cho anh, nhưng bây giờ nói những điều này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, thả tôi ra đi.” Đẩy mạnh La Thế Triết, Giản Minh mở cửa chạy trốn, lần này La Thế Triết không ngăn cô lại.






Không thể nào quay lại tham dự tiệc sinh nhật của cấp trên được nữa, Giản Minh gọi chuyển phát nhanh mang trái cây vào khách sạn, sau đó đến lớp học vẽ đón Đông Đông về nhà, trong lòng rầu rĩ. Buổi tối Lăng Lệ đến nhà cô ăn tối như đã hẹn, anh nhanh chóng phát hiện ra tâm trạng suy sụp của Giản Minh, đợi sau khi Đông Đông ngủ say mới hỏi Giản Minh, “Sao thế?”.
Giản Minh vốn định giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng khi đối diện với đôi mắt quan tâm và lo lắng của Lăng Lệ, chẳng có tiền đồ gì cả, nước mắt lại chảy ra, “Em rất sợ.”
“Em gặp La Thế Triết…”. Nghĩ đến cảnh đột nhiên bị La Thế Triết túm lấy kéo vào phòng có ý định cưỡng ép, trong lòng Giản Minh vẫn còn cảm thấy sợ hãi, tựa sát vào lòng Lăng Lệ, kể mọi việc cho anh nghe, Giản Minh nói, “Em thật sự không hiểu nổi anh ta, có điều cũng chẳng muốn hiểu nữa, chỉ hy vọng từ nay về sau tránh xa anh ta ra một chút.”
Lăng Lệ nói rít qua kẽ răng, “Để anh xử lý cho.” Anh phẫn nộ, ngoài ra anh còn tự trách bản thân mình, anh bận rộn chùi nhà cái quái gì chứ? Tại sao buổi sáng lại để cô ấy đi tham gia tiệc sinh nhật một mình? Tại sao anh không nhét cô vào túi hay móc vào thắt lưng để đi đâu tiện bề mang theo đó nhỉ?
“Anh giận sao?”, Giản Minh giương mắt nhìn Lăng Lệ, giọng nói mềm mại, “Anh Lệ, xin lỗi, em luôn làm anh cảm thấy khó chịu, cha của Đông Đông khốn nạn, nhưng em không thể làm gì anh ta, anh ta làm chuyện gì cũng chẳng để ý đến con cái, em làm mẹ không thể khốn nạn như thế, làm việc gì


Polly po-cket