Tác giả: Phương Tranh
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342291
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.
ợc đã bày ra, để mấy em nhân viên trình độ còn non nớt chơi cùng một lúc, cô đi mua trái cây. Giản Minh nghĩ rằng, dù sao mọi thứ cũng đều bố trí xong cả rồi, mua trái cây về, cô có thể kiếm cớ đi đón con trai chuồn về trước, sau đó đi gặp Lăng Lệ. Nhớ đến anh Lệ, trái tim của Giản Minh đập nhanh mấy nhịp, một cảm giác ngọt ngào nói không nên lời. Không cẩn thận, túi xách rơi xuống đất, cô cúi xuống nhặt, căn phòng bên cạnh hành lang mở ra, Giản Minh vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy La Thế Triết. Áo sơ mi trắng, quần tây đen, mặt mày ủ dột, trên người phảng phất mùi rượu. Từ sau khi về nhà thu dọn đồ đạc cho Đông Đông, Giản Minh lần đầu tiên gặp lại anh ta, trong lòng không khỏi kinh ngạc, mới sáng sớm như thế này, chưa đến mười giờ, La tiên sinh tại sao lại ở đây? Một người xưa nay yêu thích gọn gàng sạch sẽ, bây giờ vì sao ra nông nỗi này? Đứng dậy, chưa kịp mở miệng nói chuyện, La Thế Triết đứng bên cạnh cô giơ cánh tay ra, không nói không rằng, túm cô lôi vào phòng, Giản Minh vừa kinh hãi hét lên, đã bị La Thế Triết ấn vào cửa, môi của anh ta khóa miệng cô lại.
Quá bất ngờ, không kịp đề phòng đã bị tấn công, Giản Minh kháng cự mạnh mẽ, ra sức giãy giụa, việc này rõ ràng quá kỳ cục, cô liều mạng lấy chân đạp vào La Thế Triết, dùng răng cắn môi anh ta, quyết tâm dùng hết sức, mãi cho đến khi cô cảm nhận được mùi tanh trong miệng, La Thế Triết mới hơi buông cô ra, giọng nói lại rất bình tĩnh, “Dã man thật.” Giản Minh đẩy mạnh làm chân anh ta lảo đảo đứng không vững, hét lớn, “La Thế Triết, anh bị khùng sao?”. Lấy tay quệt nước miếng có dính máu của La Thế Triết còn dính bên khóe môi cô, gớm chết, buồn nôn quá, trực giác mách bảo cô rằng hôm nay tuyệt đối không thể ở đây một mình với hắn ta được, quay người kéo cửa phòng, cánh cửa phòng vừa mở ra đã bị một cánh tay từ phía sau lao đến, đóng mạnh cửa lại, khóa chặt.
Trừng mắt nhìn khuôn mặt khó có thể phân biệt được cảm xúc của La Thế Triết, thần sắc u uất, ánh mắt hoảng loạn, đôi môi sưng vù, nhưng bề ngoài lại lạnh lùng, bỗng nhiên trong lòng Giản Minh cảm thấy hoảng loạn, không còn cách nào, cô lấy chiếc túi xách trong tay đập loạn xạ vào người La Thế Triết, “Thả tôi ra thả tôi ra…”. Cô lấy hết sức bình sinh, trong túi cô có túi trữ lạnh đựng dụng cụ chích Insulin, điện thoại di động, ví tiền cũng đủ nặng, cứ nghĩ rằng như thế này La Thế Triết sẽ sợ, ai ngờ La Thế Triết bị đánh như thế chẳng hề hấn gì, ngay lập tức, hai tay Giản Minh bị túm chặt, cả người cô bị vác lên vai, vứt xuống giường, Giản Minh sững sờ, đây là… Cô hét lên ngay tức khắc, “Cứu với, cứu với…”. La Thế Triết đè cô xuống, giơ tay lên bịt miệng cô lại, giọng nói vẫn đều như máy điều hòa, ra lệnh, “Đừng hét.” Giản Minh bị bịt miệng bịt mũi, không thở được, cho dù khóc hay hét, đều phải tạm thời ngừng lại, cô trừng to đôi mắt, ánh mắt như đang nói, La Thế Triết, anh điên rồi gì gì đó.
La Thế Triết nhìn người phụ nữ đang nằm dưới thân anh, từ trước đến này chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ ở bên cô trong tình huống như vậy, đồng thời, thấy ánh mắt nhìn chăm chú của cô, trong lòng anh ta lại cảm thấy lúng túng, bất lực. Ánh mắt của Giản Minh, sợ hãi, oán hận, hoảng loạn, nhưng cho dù như vậy, cô vẫn đẹp đến mê hồn. Đã có lúc anh cho rằng, anh đã hủy hoại cuộc đời cô, dùng những việc rối rắm, thô thiển của cuộc đời mài mòn tuổi trẻ thuần khiết của cô, có những lúc, đứng trước mặt cô, bởi vì gánh nặng qua lớn nên nhiều lúc sẽ có tâm trạng như muốn trốn chạy. Khi anh vứt bỏ cô, cứ nghĩ rằng cả cuộc đời cô xem như kết thúc, nhưng mà, cô đã sống lại, đất thiêng nảy sinh hiền tài, dịu dàng lại dễ thương. Vừa nãy anh mở cửa định đi ăn chút gì đó, giây phút nhìn thấy cô, đã kinh ngạc trước vẻ đẹp không vướng chút bụi trần như bông hoa thủy tiên của cô.
La Thế Triết không biết bây giờ bản thân rốt cuộc đang muốn điều gì, hoặc là chỉ biết rằng, không dùng cách này, sẽ không có cơ hội ôm được cô, dụi mặt vào mái tóc đen của Giản Minh, hít thở mùi hương của cô, cảm nhận được sự mềm mại của cô dưới thân anh, tự nhiên lại nhớ đến câu nói kia, “ngực nở eo thon”. Buông bàn tay đang bịt mồm bịt mũi Giản Minh ra, vuốt ve từng sợi tóc đen mượt như tơ của cô, than thởm “Giản Minh, có phải em không còn hiếu kỳ về anh nữa phải không? Cho dù anh làm gì, em cũng sẽ không hỏi một câu vì sao?”. Nói chưa xong, bả vai anh nhói đau, anh vừa mới nới lỏng cảnh giác, liền bị Giản Minh ngoạm mạnh vào đó. La Thế Triết đau đến nỗi nhảy lên, Giản Minh nhân cơ hội này trốn thoát, tiếp tục, “Cứu với…”. Chạy về phía cửa, cô bị La Thế Triết túm lại, “Giản Minh, đừng hét, nghe anh nói, anh sắp ly hôn!”.
“Ly hôn?!”, Giản Minh sững sờ.
La Thế Triết nói tiếp, “Chúng ta kết hôn lại.”
Giản Minh lại sững sờ, không thể nhịn nổi nữa, lấy hết sức, cho anh ta một cái bạt tai lên mặt, La Thế Triết nhắm mắt lại, vừa đau vừa rát, phải chấp nhận thôi, nghe Giản Minh hằn học nói, “Đừng có mơ.” Lại định mở cửa, lần nữa, anh ta kéo cô quay trở lại, “Anh biết em hận anh, nhưng anh vẫn yêu em.”
“Kiểu yêu của anh cũng kỳ lạ quá, tôi chị